Ngày đầu xuân 2015, tôi có dịp ngồi nói chuyện với Trương Đăng Dung trong không gian sáng tạo của Trung Nguyên. Những câu chuyện xoay quanh nghĩa lý của tồn tại, sự sống và nghệ thuật. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều chính là những ý niệm của Trương Đăng Dung về căn nguyên của hiện sinh. Ông liên tục nhắc lại rằng con người sinh ra đã là một thất bại. Bởi lẽ, y - con người, đã sinh ra, lập tức phải đối diện với cái chết.
Bản thân kẻ viết bài này không bao giờ có đầu óc địa phương phi lý như vậy: trái lại chúng tôi rất trân quý đồng bào miền Trung. Tuy nhiên khi bàn về một đề tài liên can tới văn học sử chúng ta cần phải khách quan và tôn trọng tinh thần khoa học. Tôi tin rằng tiếng chuông trong câu thơ trên là chuông chùa Trấn Vũ vì những lý do sau đây.
Mưa như một lời hẹn ước, một chờ đợi mơ hồ, một nỗi lòng khắc khoải .” Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng.Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…” Bài ca khép lại ở đó , đồng thời mở ra một chân trời mới trong từng cảm xúc, từng cảm nhận của cô gái. Nhạc Trịnh Công Sơn đã lưu lại trong lòng cô. Và không phải chỉ mỗi mình cô…
Thơ đã có được chỗ đứng nhất định, ít ra là trên phương diện một hoạt động xã hội. Bởi thế mà ngày thơ dần bước vào đời sống tinh thần cùng với những ngày lễ, tết được du nhập từ nhiều nền văn hóa, tôn giáo khác nhau như Noel, Halloween, Valentine… để trở thành một ngày vui của cộng đồng. Ngày để mọi người yêu thơ có dịp đàm đạo, để những ai chưa mấy quan tâm đến thơ có thêm chút ấn tượng và hướng tiếp cận với thơ… Tuy nhiên, nếu hỏi thơ đi vào đời sống tâm hồn thực sự hay không? Đang có một phong trào sáng tác thơ hay đó chỉ là dạng thơ phong trào? Đó là một câu chuyện khá dài.
Hồi ấy tôi hay nói về cái máy có chương trình “chín mươi giây” với cô chủ, nhưng cô lừng chừng không muốn thử. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói. Bao lần tôi đã mời gọi cô. Chẳng xa xôi gì. Chỉ cần một bước qua phía bên phải của bức vách mỏng, và cửa phòng tôi luôn mở rộng. Nhưng hắn là cái rào cản. Hắn không muốn tôi chia sẻ công việc phục vụ cô. Tôi biết hắn muốn chế ngự cô hoàn toàn.
Vâng, chuyện cũng khá lạ, nhưng với tôi, một người làm thơ, sao nó lại tự nhiên nhi nhiên như không thể khác – cho nên cái ý định khá điên rồ này vụt đến trong khoảnh khắc bất ngờ mà lại cứ như đã có sẵn trong tôi tự bao giờ và nó không thể không đến, nó mà không đến thì mới là chuyện lạ.
Tôi hỏi ông rằng, dạo đó người ta đồn thổi nhiều chuyện như ông bị cách chức, các con ông cũng bị "vạ lây"… có đúng không? Ông cười, lắc đầu "Không có chuyện đó đâu". Ông nói, tập "Cửa mở" năm đó in 5.200 bản, chỉ trong vài tuần là hết: "Anh Huy Cận bảo tôi chỉ còn vài chục cuốn người ta giữ lại thôi". Rất nhiều người khen, cũng nhiều người phê phán, có một nhà thơ là cán bộ cao cấp nói trong một cuộc họp: "Phủ Thủ tướng có một kẻ điên làm thơ"…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.