Nói đến Hoài Thanh, người ta không thể nào quên “Thi nhân Việt Nam”, một tuyệt phẩm của ông và Hoài Chân viết vào những năm trước Cách mạng tháng Tám và đã đưa ông lên đến đỉnh vinh quang. Mặc dù trong cuộc đời hoạt động văn chương của mình, ông đã để lại một khối lượng tác phẩm tương đối lớn, chủ yếu là thể loại Lý luận- Phê bình văn học, nhưng không một tác phẩm nào lại có sức sống bền lâu và sự lan tỏa rộng lớn đến như thế. Vậy mà…
Phàm đã là người yêu văn chương thì ai cũng biết đến Tản Đà. Thế nhưng, không nhiều người biết, người được coi là con cả của thi sĩ Tản Đà lại đang sống ở thành phố ngã ba sông Việt Trì. Với những người sống ở Phú Thọ, hầu hết đều biết Nguyễn Khắc Xương với tư cách một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian, một nhà Tản Đà học và cũng là người con trai cả của thi sĩ Tản Đà.
Ném mình vào cuộc thơ này, ViLi mang theo một tâm niệm: Đỉnh cao sự sống là hợp linh nghệ thuật và tình yêu. Tất nhiên, để có thể lên đỉnh ấy, không thể thiếu một hợp linh khác: nội lực và cật lực. Nội lực một Eva bạo chữ và cật lực kiểu dệt tầm gai liệu có giúp được ViLi?
Từ giai đoạn Đổi mới (1986) đến nay, tên tuổi Trương Tửu được ghi nhận (xin xem Văn Tâm: Trương Tửu, trong sách Từ điển văn học (Bộ mới). NXB Thế giới, H., 2004, tr.1864-1865), các tác phẩm hầu hết được tái bản trở lại (không kể bài viết Bệnh sùng bái cá nhân trong lãnh đạo văn nghệ, 1956). Ngày 31/5/2010, BCH Hội Nhà văn Việt Nam chính thức có quyết định số 346/QĐ-HV “Công nhận nhà văn Trương Tửu là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam”…
Giá trị văn chương, đã đành! Nhưng còn là ý nghĩa thời sự của câu chuyện từng được nhà văn, nhà báo Lại Văn Long kể cách đây 23 năm, từng mang về cho anh giải Nhất Cuộc thi truyện ngắn báoVăn Nghệnhững năm đầu “đổi mới” đã thúc tôi tìm gặp lại anh. Và cây bút từng được vinh danh, cũng như từng lặng lẽ biến mất khỏi văn đàn như chưa từng gây nổi sóng ấy đã nhiệt thành tiếp chuyện, mà không phải để nói về mình…
Đến lúc ấy, qua cụ Đào Ngọc San tôi mới biết Giáo sư Trương Tửu, ở tuổi chưa đến 50 đã là một Giáo sư Đại học nổi tiếng, một nhà văn đã có hơn 25 đầu sách sáng tác, được nhiều người mến mộ và kính trọng, song cũng đang gặp vận hạn.
Gắn lòng trên 30 năm trên bục giảng, vừa dạy học vừa làm thơ. Nghề nuôi hồn, hồn thành thơ, vỗ về nhau vượt qua bao gian khó của cả đời nghề và cả đời thơ. Thơ của một người thầy, nên thiệt lòng. Viết về học trò nên lại chơn chất, không hoa mỹ. NHân Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11), BK.org xin giới thiệu một chùm thơ nghề của Mai Bá Ấn.
Đóng kín các ô cửa để cái lạnh trở mùa không ùa vào phòng riêng, tôi mở đĩa nhạc, thả hồn mình vào những ca khúc của Dạ. Phần lớn ca khúc trong đĩa Dạ phổ nhạc, gồm những bài thơ trong tập "Hồn đầy hoa cúc dại" Dạ tặng tôi năm 2007. Hồi ấy nàng chưa có dấu hiệu bất bình thường. Hồi ấy tôi đọc xong, chỉ thấy cái buồn nó man mác theo tác giả, rồi bao nhiêu bộn bề thường nhật, có lúc đã lãng đi...
Gia Lai tự hào là có một đội ngũ nhà giáo làm thơ khá đông đảo. Đội ngũ này từng làm nòng cốt cho sự hình thành và phát triển của hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai. Kỷ niệm ngày Nhà Giáo năm nay, chúng tôi xin giới thiệu một chùm thơ của các thầy cô giáo Gia Lai, như một cách điểm lại đội ngũ và bày tỏ sự kính trọng họ. Từ người đã thành danh, trở thành Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam như Hương Đình, đến những người mới viết nhưng đã khá quen tên như Lê Vi Thủy, Lê Thị Kim Sơn, từ Nhà giáo ưu tú như Hồng Nguyễn (Nguyễn Trường Thanh) đến cô giáo đang dạy tận xã vùng xa Ia Rmok huyện Krông Pa mà tôi chưa biết mặt như cô giáo Trần Thị Mai Hương. Ở giữa đấy là Ngô Thị Thanh Vân, Nguyễn Như Bá, Nguyễn Thu Nguyệt,…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.