Trước hết mà nói, hai nhà thơ có nhiều điểm giống nhau. Cả hai cùng sinh ra và lớn lên trên đất Đô Lương, Nghệ An; dẫu nhà thơ Đoàn Xuân Hòa có gốc Quảng Trị, nhưng anh chào đời trong không gian văn hóa xứ Nghệ, nơi có nhiều nhà thơ thành danh và nổi danh. Khi còn sinh viên, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vào giai đoạn quyết định, ác liệt và đồi hỏi hy sinh cả hai anh nhập ngũ trong một ngày, cùng trung đoàn và cùng ra trận.
Cơ bản lý luận về thơ của Holderlin là cả qui trình tiến hóa trong tư duy của ông là một ’nhất thể’ được quan tâm đến, đó là mối bận tâm sâu xa của Holderlin về một vấn đề có tính chất tổng hợp như một tiến trình có lợi chung, đặc biệt về thi ca của Holderlin.
Năm 2017 là 50 năm ngày mất của nhạc sĩ Hoàng Việt (31/12/1967) và năm 2018 này là 90 năm ngày sinh của ông (29/10/1928). Tuy vậy, không thấy Hội Nhạc sĩ VN hay các địa phương là quê hương nội ngoại và nơi sinh của ông như Bà Rịa - Vũng Tàu, Tiền Giang hay TP Hồ Chí Minh tổ chức kỷ niệm tưởng nhớ ông, người nhạc sĩ lớn của đất nước, nghệ sĩ - chiến sĩ anh hùng thời chống Mỹ cứu nước. Và mong ước của tôi một lần được nghe bản giao hưởng Cửu Long, bản giao hưởng 3 chương phải bỏ dở của ông vẫn chỉ là mong ước. Nhớ ông, tôi xin chia sẻ bài viết về ông.
Thế mới hay không phải chỉ trong lòng người, mà cả thành phố Thanh Hoá, vùng đất địa linh, xứ sở của những địa chỉ văn hoá, lịch sử nổi danh cả nước cũng đã dành cho ông, không phải một chút mà cả con phố nối với Lò Chum xôn xao Bến Ngự, con phố hiển hiện để nhắc ta rằng, trong cuộc đời này mãi còn một Hồng Nguyên để NHỚ.
Kỳ lạ thay, ở một nước nhỏ bên này địa cầu, bị bế quan tỏa cảng, với chế độ quân chủ bảo thủ, lạc hậu đến mức nhà vua không tin nổi ở trời Âu đã có “bóng đèn treo ngược”, có chiếc xe hai bánh mà người ngồi đạp đi không bị ngã.., vào giai đoạn lịch sử đó, xuất hiện một ông quan làm đến chức Thượng thư, giòng dõi nho giáo đã nêu lên triết lý sống tự do, không những thế mà còn hành xử tự do; điều mà các nhà sáng lập chủ nghĩa Mác nêu ra thành mục tiêu và lý tưởng để kêu gọi loài người chiến đấu, đó là Uy Viễn Tướng công Nguyễn Công Trứ, tác giả “Bài ca ngất ngưởng”
Như con người, thể trạng văn học cũng chập chờn lúc thăng, khi giáng, lúc khỏe, khi yếu. Thời điểm này, sự tĩnh lặng của văn học gây cảm giác lấp lửng, nửa như nó muốn xa lánh đời sống, lại nửa như nó bị đời sống xa lánh. Như vậy văn học đang đối diện với những vấn đề của mình.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.