Có lần tôi cùng Khuất Bình Nguyên và mấy người bạn hẹn nhau uống cà-phê ở bờ hồ Ngọc Khánh, nghe anh khoe hôm vừa rồi cùng mấy ông nổi máu phi xe lên tận Sơn Tây chơi. Tưởng các ông đi thăm thú gì, hoá ra các ông kéo nhau lên bến đò Sơn Tây để xem hoa xuyến chi nở và nghe tiếng gọi đò!
Trần Hữu Thung có phong cách một nhà thơ dân gian. Đối với ông thơ vừa là nơi thăng hoa cảm xúc vừa là phương tiện công tác của ông để ông tuyên truyền các chủ trương chính sách của nhà nước và phản ánh đời sống của nhân dân.
Nhà văn Sơn Nam là ông thầy dạy tôi viết báo từ cuộc sống. Trước năm 1975, nhà tôi ở chung con hẻm nhỏ với nhà văn trên đường Lạc Long Quân, quận Tân Bình, Sài Gòn, nay là TPHCM. Tôi vào bộ đội rồi chuyển sang nghề báo.
Những đôi cánh mỏng chuồn chuồn của Bùi thi sĩ từ đây bay theo một thể điệu siêu lý khác thường. Nó không thuần nhiên nhiếp dẫn cái đẹp của vạn hữu, mà hòa quyện vào máu huyết thi sĩ, con chuồn chuồn mang hồn sứ điệp truyền nhân thi sĩ họ Bùi…
Cả hai “cái hoa” này ở Trần Hòa Bình – “Gã lãng tử xứ Đoài” chưa đến mức được xếp chiếu, liệt hạng, song cũng đủ gây ấn tượng để phải xuýt xoa, tiếc nuối, sau tròn 15 năm anh xa chúng ta.
Phải công nhận một điều rằng tên tập thơ rất ấn tượng và giàu sức gợi đã kích thích trí tò mò của chúng tôi. “Bánh mì thơm ban mai” phảng phất sự trong lành tươi sáng, đâu đó còn nghe thơm thoảng hương vị ban mai khởi nguyên nứt mầm bật vỏ.
Thật là một nghịch lý đầy bi đát của thân phận thiên tài. Tiểu Thanh, Hàn Mặc Tử, Pasternak, Van Gogh... và còn ai nữa? Bao giờ thì những lời than xót xa đứt ruột của Tố Như tiên sinh mới không còn là chuyện thật: Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ “tài”, chữ “mệnh” khéo là ghét nhau!...
Lần ấy, anh có đọc một bài thơ của tôi trên Tạp chí Văn hóa Nghĩa Bình – cơ quan tôi đang công tác – anh ngồi rủ rỉ nhận xét làm tôi như mở cờ trong dạ. Sau đó ít lâu, tôi có tá túc tại nhà của nhà thơ Ý Nhi ở TP.HCM, gặp dịp nhà thơ đi Hà Nội, hỏi tôi có thơ gửi không, tôi nhớ lại bài thơ Trúc Thông khen và chép gửi nhà thơ Ý Nhi. Đây là bài thơ đầu tiên của tôi in Tuần báo Văn nghệ, một kỷ niệm không thể nào quên trong đời.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.