Bởi vậy, nhắc đến đội ngũ người viết truyện ngắn đương đại không thể không nhắc đến các gương mặt quen thuộc xuất hiện từ lâu như Nguyễn Minh Châu, Ma Văn Kháng, Nguyễn Khải, Nguyễn Dậu, Vũ Bão, Nguyễn Kiên, Mai Ngữ, Đỗ Chu, Dương Duy Ngữ, Phạm Hoa, Xuân Thiều... Nét nổi bật đáng ghi nhận của các nhà văn gạo cội này là họ đã thực sự có ý thức đổi mới ngòi bút của mình để bắt kịp với những biến chuyển của thời cuộc.
Nguyễn Khải rất thấm thía điều đó, và ngay trong cuộc trò chuyện khi quỹ thời gian không còn được bao nhiêu này, ông cũng không quên nhắc đến điều đó. Trong khuôn khổ một bài báo, chúng tôi xin giới thiệu một phần cuộc trò chuyện thú vị này.
Đặng Đình Hưng quê Chương Mỹ - Chúc Sơn - Trầm, phía Tây - Nam Hà Nội, một vùng gò đồi chen lẫn núi đá vôi, nổi lênh giữa những cánh đồng chiêm trũng. Dòng sông Đáy chầm chậm ngang qua đây, lòng chở đầy mây trời xứ lạ. Một vùng quê nghèo khó mà đẹp đến nao lòng. Hình sắc ấy có thể bắt gặp đôi nét trên sơn mài Nguyễn Gia Trí, (người cùng đồng đất này), nhưng ở Đặng Đình Hưng thì thấm đẫm ngay tập thơ đầu: Ô.
Bài thơ Lời những cây dầu cổ thụ ở trụ sở ủy ban nhân dân của nhà thơ Đàm Chu Văn đã đăng Báo Văn nghệ cách đây hơn một năm trước (16/04/2011) được Trần Thu Hằng – Hội viên Hội nhà văn Việt Nam tiếp nhận và hành xử bằng chính trình độ, "nhân cách đặc biệt" là khả năng tiếp nhận quá yếu kém của mình dẫn đến tình trạng đã buồn lại càng thê thảm hơn trong việc cảm thụ văn chương là một ví dụ tiêu biểu.
Và vì vậy, hình tượng cái tôi trữ tình trong thơ Văn Công Hùng là hành trình chiêm nghiệm - triết lý của một cái tôi đã khắc họa trong mình tâm thế chung của con người đương đại trước thời gian, con người và cuộc sống
Cũng không chỉ một người, từ góc độ "thưởng thức ca nhạc", mệnh danh bà là "tiếng hát vượt thời gian", "giọng ca vàng không tuổi" - chính xác là "The Ageless Golden Voice", như được in trên bìa một băng nhạc SG xưa. (Chưa kể đến năm 1998 tôi được nghe một danh xưng nữa dành cho danh ca, từ miệng một giáo viên mới ở Hà Nội vào Sài Gòn: "Ở ngoài ấy người ta gọi Thái Thanh là Tiếng Hát Lên Đồng"!)
Việc bỏ trống tư liệu ở miền Nam thời kỳ 1954 - 1975 đã làm cho nghiên cứu Hàn Mặc Tử (không chỉ Hàn Mặc Tử) của hiện tại rơi vào tình trạng thiếu tính triệt để, không chặt chẽ, đặc biệt là ở phần Lịch sử vấn đề. Bài viết khảo sát tư liệu miền Nam trước 1975 về Hàn Mặc Tử, phân loại theo vấn đề nghiên cứu nhằm đánh giá thành tựu của khu vực học thuật này đối với hiện tượng thơ ca đặc biệt Hàn Mặc Tử. Từ đó hướng tới tinh thần khách quan trước các giá trị khoa học trong diễn trình vận động của lịch sử.
Tại sao thơ đương đại có hiện tượng khủng hoảng? Chưa thấy những nhà thơ nổi bật, ít bài thơ hay, thiếu nhiều câu thơ đẹp đọng lại trong lòng công chúng? Thậm chí nhiều nhà phê bình bức xúc, nói nặng lời về thơ đương đại không phải không có chỗ đúng. Loại thơ - vè có chiều hướng lan rộng; thơ - văn xuôi lủng củng với những đoạn thơ bàng bạc, những ý thơ nhạt nhẽo, dễ dãi; thơ khó hiểu làm bạn đọc "nuốt không trôi", xa lánh… v.v...
Hiện nay Phạm Trung Đỉnh là hiện thân của sự nhiệt tình, hào phóng giữa các bạn bè. Những người bạn thân của ông, phần lớn cũng là các nhà văn, nhà thơ, nhà biên tập, dịch giả, nhà giáo, biết ông không chỉ là người đứng đầu một cơ quan xuất bản (ông hiện vừa là nhà văn vừa là giám đốc nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam), mà còn là một người gương mẫu đạo đức.
Có một thời, nếu chọn 5 gương mặt tiêu biểu của nền thơ đương đại ViệtNam, các nhà phê bình thường nhắc tới: Tố Hữu, Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên và Tế Hanh. 5 nhà thơ ứng với 5 ngón tay trên một bàn tay - một bàn tay được coi là "nắm đấm thép" của nền thi ca cách mạng. Trong 5 ngón tay ấy, vị trí có thể được sắp xếp lại giữa các ngón từ thứ 2 tới thứ tư, nhưng vị trí ngón cái (thuộc về Tố Hữu) và ngón út (ứng với Tế Hanh) thì dường như không thay đổi.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.