Ta đây vẽ cả ngàn tấm tranh, có người đem tranh đến hỏi ta: có phải tranh đó ta vẽ không? Thì ta cũng chịu thôi, không thể nhớ nỗi đâu. Nhưng có điều, thời ta hăng say sáng tác thì vật liệu rất khan hiếm, cũng vì quá nghèo, với lại không gian chật hẹp, bày biện ra chỉ khổ gia đình vợ con thôi. Nên ta chuyên trị các loại tranh nhỏ, hoàn tất nhanh chóng để thỏa mãn cái tật nghiện vẽ của ta thôi.
Huy Cận bàn với tôi rồi gửi bài thơ ra Hà Nội cho tờ báo của Tự Lực Văn Đoàn. ít lâu sau báo đăng bài thơ , gửi một tờ vào Huế biếu tôi. Vui sướng quá ! tôi đọc lướt qua bài thơ đã đăng và nói như reo lên với Huy Cận: “ Đăng nguyên văn , Cận xem này !” Huy Cận bạn tôi vốn tính tình cẩn thận ,ngồi bình tĩnh đọc lại bài thơ trên mặt báo rồi phát hiện : “ Có một từ bị sửa đấy Diệu ơi ! Diệu xem đây này…”
Hôm đó, chúng tôi đã hát suốt đêm, uống suốt đêm, mà không ai say cả. Nhạc đỏ quả thật rất kỳ diệu! Cũng từ hôm ấy, tôi luôn có cảm giác, tới một lúc nào đó, Mỹ Dạ sẽ…sáng tác nhạc. “Lúc nào đó” đã tới! CD nhạc của Mỹ Dạ, nếu ai chưa nghe thì liên hệ trực tiếp với chị để được…mua. Hoặc được biếu không gì đó. Hay ra phết đấy!
Vì đi bộ nên nhiều chuyện được nói ra, nhiều tâm sự và cả nhiều câu đùa vui từ các nhà văn cả trẻ lẫn già cứ được sáng tác tại chỗ tới tấp. Không biết nhà văn Đoàn Giỏi và nữ nhà thơ lão thành Anh Thơ “sáng tác” với nhau những câu gì, tới một lúc, tự nhiên nhà thơ nữ Anh Thơ…nổi cáu.
Ta đã biết, Nguyễn Đình Thi là người đã được sự lựa chọn của dân (trong đó có giới văn nghệ là chính), của nước (đại diện là Đảng và Chính phủ) ở tất cả các thời kỳ, các giai đoạn của cách mạng. Nói rộng ra, đó là con người đã được lựa chọn của lịch sử qua quá trình đào luyện. Cũng như lịch sử đã chọn đúng. Tố Hữu, Huy Cận và Nguyễn Đình Thi ba người trẻ tuổi có tài năng văn nghệ để lãnh đạo văn nghệ. Đó là bộ ba có tính chất lí tưởng phải tụ lại với nhau để gánh vác trọng trách: Tố Hữu công tác Đảng, Huy Cận làm việc ở Chính phủ, Nguyễn Đình Thi hoạt động ở đoàn thể.
Triết học HHĐ chú trọng đến tính mông lung của ý nghĩa và tri kiến. Điều này thường được nghệ thuật HHĐ diễn đạt như là mối ưu tư về sự biểu thị và tự ý thức mang tính trào phúng (ironic self-awareness). Sự cáo chung của CNHHĐ đã được giải quyết bằng luận chứng triết học. Đại để có một số người đã cả quyết rằng trước đây có lúc chúng ta từng tin vào các ý niệm HHĐ nhưng bây giờ thì hết rồi, và kể từ nay chúng ta sẽ đặt niềm tin vào chủ nghĩa hiện thực phê phán (critical realism).
Tôi đã từ quá lâu rồi không có dịp ăn Tết ở Hà Nội để có thể so sánh với những cái Tết Hà Nội ngày tôi còn cắp sách tới trường. Nhưng chắc phải là khác, khác nhiều lắm! Nhưng có sao đâu, cuộc đời vốn thay đổi, con người cũng đổi thay, những thế hệ sau sống khác những thể hệ trước. Ngay Hà Nội cũng đã thay đổi rất nhiều, vì thế chuyện cái Tết bây giờ khác Tết ngày trước là chuyện bình thường.
Ông đã từng mấy lần đi qua Đồng Tháp Mười. Và trong những chuyến đi dài ngày vừa gian khổ vừa nguy hiểm đó, bao giờ nhà văn của chúng ta cũng mang sẵn trong bòng của mình…vài trăm lưỡi câu, với một cuộn dây nhợ câu. Cần câu thì khỏi lo, tới đâu kiếm tới đó. Cứ mỗi khi tới trạm, nhất là những trạm giao liên giữa đồng nước mênh mông, trong khi mọi người tranh thủ giăng võng nằm nghỉ thì Trang Thế Hy lọ mọ giở “đồ nghề” và…câu.
Ánhsáng và bóng tối vốn là hai phương diện quan trọng của cuộc sống, luôn luôn tồn tại bên cạnh nhau, bổ sung cho nhau. Trong hội họa, ánh sáng và bóng tối là một thủ pháp cơ bản được dùng để khắc họa con người và sự vật trong cuộc sống.
Những người sống gần gia đình nhà thơ Phạm Phú Hải không khỏi bất ngờ khi biết người đàn ông “điên” không còn sống ấy là người duy nhất đoạt giải thơ Bách Việt 2009, trao hôm 29/1.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.