Té ra cái zụ bài thơ "Thời đất nước gian lao" của Nguyễn Việt Chiến đạt giải B cuộc thi thơ Tạp chí VNQĐ, Bichkhe.org đã có bàn ở những số trước hình như cũng nhiều người nhận thấy chưa "đã" lắm, trong đó có nhà thơ Thanh Thảo. Thôi thì... xin được mời bạn đọc đọc lại thêm một lần bài thơ này và ngẫm thêm lời bình ngắn đến mức tích lọc (chắc là ngang tầm với bài thơ giải B!) của Thanh Thảo (Mai Bá Ấn)
Đối với dân Liên khu Năm, đặc biệt là Quảng Nam và Quảng Ngãi, Nguyễn Chí Trung đơn thuần không chỉ sống trong tâm thức họ với hình ảnh một nhà văn mà còn là một ông 'tướng'. Hòa bình lâu rồi mà những năm gần đây có dịp về vùng quê Quảng Ngãi, dân quê vẫn đón ông Trung hơn cả tư cách một nhà văn. Ông với họ gần như là một. Về Quảng Ngãi là báo ngay Thanh Thảo. Gần anh Thảo, tôi lại được gần với con người tận cùng giản dị mà cũng tận cùng huyền thoại này (Mai Bá Ấn)
Tôi mê Quang Dũng từ thời còn tiểu học, dẫu dang học dưới chế độ miền Nam cũ bởi "Mắt người Sơn Tây" với những câu thơ ma mị và giọng thơ bí ẩn, lạ lùng, đầy khơi gợi. Thơ Quang Dũng hoài cổ mà hiện đại. Vần thơ "lang thang" như chính đời ông. Nhịp thơ vừa dồn nén vừa dàn trải như để nói cho hết, cho thỏa những bức bối thơ âm ỉ giữa lòng... Bichkhe.org xin giới thiệu một bài viết của Trần Hoài Dương về người thi sĩ mà có lần tôi đã gọi là "Một lệch chuẩn tài hoa và độc đáo" (Mai Bá Ấn)
Tìm được nhà của Nguyễn Huy Thiệp không dễ. Ngóc rồi ngách. Cổng xưa nhà quê, giàn mướp. Những trái mướp như co lại trong mưa phùn ngày thu. Đầu bếp, chiếc vại sành úp ngược.
Chẳng cần nó làm gì, văn veo viết lách ra sao, chỉ cần nhìn cung cách ngồi uống rượu của nó cũng biết nó thuộc giống người sang, lịch lãm có từ trong máu.
Có một hiện tượng không thực sự hay hớm đang ngày càng phổ biến trong cộng đồng văn chương báo chí người Việt. Ấy là, một số tác giả đã tỏ ra quá ư thoải mái, thậm chí là bừa phứa, vô trách nhiệm khi tung ra những nhận định cùng những thông tin “không rõ nguồn gốc” về một số nhà văn, nhà thơ không còn trên dương thế. Hình như với họ, viết và đưa ra những nhận định về các trường hợp này sẽ “an toàn” hơn, vì chí ít, nếu sai, người đã khuất có đâu cơ hội để phản bác? Đời sống văn chương báo chí thêm phần nhiễu nhương cũng là vì thế…
Gặp nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ vài lần đầu, thấy chị luôn cười hiền dịu, quan tâm đến mọi người, lại xinh đẹp, trắng trẻo, nhiều người cứ tưởng nhà thơ nữ này sống trong nhung lụa từ nhỏ. Hoàn toàn không phải vậy.
NTTNEW: Trên trang web của Hội Nhà Văn VN vừa có bài của Nguyễn Thẩm Văn viết về tôi nhân một lúc gặp nhau tại Hội nghị Quốc tế giới thiệu Văn học VN. Tôi tiện tay xin kéo về đây để lưu giữ lại.
Ở Trung Quốc dòng văn học về này được gọi là "dòng văn học thương tích"... Lật lại bài học quá khứ không phải để gây thù hằn, mâu thuẫn hay để than khóc; mà để rút ra bài học. Phải nhìn thẳng vào quá khứ để định hướng tương lai. Không thể né tránh "vết thương" bởi đơn giản, dù thế nào, nó là một phần của lịch sử".
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.