Văn Bảo Ninh là câu chuyện đời (life narrative) của chính ông. Ở đó, ký ức cá nhân trở thành chất liệu của hư cấu còn hư cấu xét đến cùng tượng như một lẽ viết, và vì thế, một lẽ sống.
Tính ra trong tác phẩm "Đoạn Trường Tân Thanh" có ba tên chùa được nêu ra trên chặng đường lưu lạc của nàng Kiều: Quan Âm Các, Chiêu Ẩn Am, chùa Giác Duyên ở sông Tiền Đường. Còn có một ngôi chùa thứ tư nào? Ta hãy theo gót nàng Kiều đi tìm ngôi chùa ấy.
Tinh thần tự vấn, tự nhận thức mạnh mẽ đó đã dẫn đến những tứ thơ bộc lộ rõ ý hướng đối thoại ở những bài thơ mượn lời sự vật, nói với sự vật, từ đó ngụ ý về sự nhận thức giá trị của cá thể. Đó là “Lời giẻ lau”: “Thân tôi bẩn cho các người sạch sẽ”, là “Giàn hoa giấy thở than”: “Ôi!/ Giá như không có bàn tay xuẩn ngốc kia/ Trên giàn cao/ Quấn quýt bên màu xanh tình tứ/ Ta lộng lẫy mà dịu dàng biết bao nhiêu”, trò chuyện với hoa bằng lăng: “Bằng lăng ơi/ Đừng nhạo báng ta/ Dáng đi mê mải đến dại khờ/ Còn dại khờ hơn ta/ Có ngàn vạn cánh hoa/ Mê mải nở/ Giữa ồn ào phố xá”… Và câu trả lời cho giá trị của cái tôi ấy là gì? Tình thương? Sự cao quý? Sự kiêu ngạo?... Không, Dư Thị Hoàn có phần táo bạo, có phần ngông nghênh thật đấy nhưng đó chỉ là tư thế bên ngoài
Tác giả Trần Kỳ cho rằng: “Lưu Quang Vũ là hiện tượng hiếm có trên văn đàn Việt Nam. Người viết những dòng chữ này đã từng được đến xem Nhà hát vũ kịch do Pháp xây dựng ở Pê-trô-grat, ở Sô-phi-a. Hình thức và nội thất của nhà hát đó giống y Nhà hát lớn Hà Nội. Ở trên cao, giữa khung sàn diễn có bức phù điêu của kịch gia Mô-li-e. Nên chăng, các nhà hát của ta cũng có một bức phù điêu như thế cho Lưu Quang Vũ?”
Té ra cái zụ bài thơ "Thời đất nước gian lao" của Nguyễn Việt Chiến đạt giải B cuộc thi thơ Tạp chí VNQĐ, Bichkhe.org đã có bàn ở những số trước hình như cũng nhiều người nhận thấy chưa "đã" lắm, trong đó có nhà thơ Thanh Thảo. Thôi thì... xin được mời bạn đọc đọc lại thêm một lần bài thơ này và ngẫm thêm lời bình ngắn đến mức tích lọc (chắc là ngang tầm với bài thơ giải B!) của Thanh Thảo (Mai Bá Ấn)
Đối với dân Liên khu Năm, đặc biệt là Quảng Nam và Quảng Ngãi, Nguyễn Chí Trung đơn thuần không chỉ sống trong tâm thức họ với hình ảnh một nhà văn mà còn là một ông 'tướng'. Hòa bình lâu rồi mà những năm gần đây có dịp về vùng quê Quảng Ngãi, dân quê vẫn đón ông Trung hơn cả tư cách một nhà văn. Ông với họ gần như là một. Về Quảng Ngãi là báo ngay Thanh Thảo. Gần anh Thảo, tôi lại được gần với con người tận cùng giản dị mà cũng tận cùng huyền thoại này (Mai Bá Ấn)
Tôi mê Quang Dũng từ thời còn tiểu học, dẫu dang học dưới chế độ miền Nam cũ bởi "Mắt người Sơn Tây" với những câu thơ ma mị và giọng thơ bí ẩn, lạ lùng, đầy khơi gợi. Thơ Quang Dũng hoài cổ mà hiện đại. Vần thơ "lang thang" như chính đời ông. Nhịp thơ vừa dồn nén vừa dàn trải như để nói cho hết, cho thỏa những bức bối thơ âm ỉ giữa lòng... Bichkhe.org xin giới thiệu một bài viết của Trần Hoài Dương về người thi sĩ mà có lần tôi đã gọi là "Một lệch chuẩn tài hoa và độc đáo" (Mai Bá Ấn)
Tìm được nhà của Nguyễn Huy Thiệp không dễ. Ngóc rồi ngách. Cổng xưa nhà quê, giàn mướp. Những trái mướp như co lại trong mưa phùn ngày thu. Đầu bếp, chiếc vại sành úp ngược.
Chẳng cần nó làm gì, văn veo viết lách ra sao, chỉ cần nhìn cung cách ngồi uống rượu của nó cũng biết nó thuộc giống người sang, lịch lãm có từ trong máu.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.