Trong số bạn bè cùng lứa thì Ngô Minh bước vào làng thơ muộn màng hơn cả. Nếu Lâm Thị Mỹ Dạ được chú ý ngay khi còn ngồi trên nghế nhà trường, Hải Kỳ có thơ in trên báo Văn nghệ những năm 69,70 thì Ngô Minh vẫn chưa hề có ai hay biết.
Đã tự bao đời người ta khen bài thơ này, câu thơ nọ, nhưng chỉ đưa ra được những cảm nhận, quan niệm, không ai định nghĩa được "thế nào là thơ hay" để cho người sau có thể dựa vào, so sánh, mỗi khi bàn một bài thơ hay, một câu thơ hay.
Từ một truyện vừa là tác phẩm tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du được viết từ năm 1992, Bích Ngân đã phát triển thành một tiểu thuyết 300 trang, trong đó chị đặt vấn đề về sự “xô lệch” trong một gia đình mà mỗi thành viên đều có những bi kịch dù hiển nhiên hay thầm lặng. Ông bà nội, mẹ, cô chú, các anh chị em ruột, dâu rể, và cả một con chó Phèn trung thành, tất cả đều ở trên cùng một vòng quay mà người đứng ở trục trung tâm chính là người cha, người đưa ra quyết định cho vận mệnh những người khác, nhưng lại luôn “vắng mặt” trong ngôi nhà của mình.
Ông bước sang tuổi 89 vào tối 25/2 vừa qua, một đêm trước ngày hội Lim. Bạn bè gọi vui rằng tuổi 89 ấy cũng là “phút thứ 89” của thi sĩ Bên kia sông Đuống, trước tuổi thượng thọ 90.
Tuần báo Văn Nghệ TPHCM số ra ngày 25-2-2010 có in hai bài phê phán kịch liệt bài thơ “Thời đất nước gian lao” của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến. Âu đây cũng là một lẽ thường trong đời sống văn nghệ hiện nay. Bichkhe.org đã từng khen ngợi bài thơ này, song để có cái nhìn đa chiều, xin được giới thiệu bài viết này đến bạn đọc nhằm rộng đường dư luận. Dưới bài viết, Bichkhe.org xin đăng lại bài thơ của Nguyễn Việt Chiến để những ai chưa đọc bài này có điều kiện đối chiếu cảm xúc với bài viết.
Trong khuôn khổ Mùa xuân nước Pháp, Trung tâm Văn hóa Pháp chọn Trần Dần là tác giả trong buổi tọa đàm tối 1-3, quy tụ các nhà thơ, phê bình và độc giả yêu quý nhà thơ.
Trần Thiện Đạo -- sinh năm 1933 . Người Pháp gốc Việt. Viết điểm sách và phê bình văn học. Hiện định cư ở Paris. Đã có một vài tác phẩm ở trong nước ở : chủ nghĩa hiện sinh và thuyết cấu trúc . Văn nghệ những nụ cười ròn...
Ban đầu Phụng chỉ nghĩ đó như trò chơi giúp chị gái có thể đánh vần đọc truyện cổ tích giải buồn, nhưng chẳng ngờ Loan say mê học quên hết thời gian. Ngày cũng như tối, Loan thu mình trong góc nhà hay phòng học của các em, nằm gập người xuống sàn, xếp hai chân khẳng khiu bên dưới và nỗ lực dùng hai cánh tay cong vẹo cầm chặt bút và gồng mình viết dòng chữ đầu tiên của cuộc đời lên những trang vở nhàu nát.
Sinh thời, nhà thơ Nguyễn Bính đã có hai câu thơ dặn con: “Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩ/ Nghèo lắm con ơi, bạc lắm con”. Không chỉ là “thi sĩ”, câu thơ ấy còn đúng với nhiều trường hợp nhà văn, thậm chí là những nhà văn lớn. Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ, chúng tôi xin giới thiệu một số câu chuyện đề cập tới nỗi vất vả truân chuyên của những người đàn bà suốt đời tận tụy hy sinh vì sự nghiệp của chồng, để các đức lang quân có thể toàn tâm toàn ý phục vụ độc giả. Qua đó, ta có thể thấy rằng, làm vợ của những người nổi tiếng nhiều khi cũng chưa hẳn đã là... sung sướng.
"Đôi khi bí thơ, tôi tải hồn mình vào truyện ngắn. "Hoa mai chùa cổ" là một truyện ngắn tôi viết trên nền của ngôi chùa Phú Sơn sau nhà tôi và cái xóm Bến trước mặt nhà tôi" (MBA). Nhà văn Nguyễn Đình Chính - Con trai của nhà văn Nguyễn Đình Thi vô tình đọc được truyện này trên mạng và trân trọng giới thiệu trên website Laxanh. Bichkhe.org xin được giới thiệu lại truyện ngắn này cùng lời bình của Nguyễn Đình Chính.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.