Rất có thể ông Trần Văn Lý sẽ là một cây bút phê bình văn học ít được người đời biết tới nếu như không từng có lần ông gây "ồn" dư luận bởi một nhận định hết sức táo bạo: Xếp Chử Văn Long vào danh sách 5 nhà thơ lớn nhất Việt Nam thế kỷ XX, bao gồm: Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Tố Hữu, Chử Văn Long (Chử Văn Long chứ không phải Chế Lan Viên).
Đọc thơ Vũ Hữu Định nhiều đâm “ghiền” như “ghiền” hương thơm của người trinh nữ. Chỉ tiếc là chưa một lần gặp mặt anh qua những bức thư hẹn hò. Chúng tôi như hai con thú hoang ở hai đầu cánh rừng ngút ngàn lùm bụi, khói sương, suối sâu và bờ vực. Chúng tôi đuổi bắt nhau như bắt lấy chính bóng mình. Đó là những năm tháng kinh hoàng và mệt nhoài khoảng đầu thập niên 70. Tôi ngồi chờ anh ở nhà Hạc Thành Hoa (bên bờ kênh Cái Sơn, Sa Đéc) thì anh đã lên Sài Gòn. Phóng vội xe đò lên Sài Gòn thì hình như anh “nhìn thấy cơm sôi chợt nhớ nhà” và leo xe đò về Đà Nẵng…
Xưa nay, các nhà thơ (nam) thường vẫn dành những vần thơ đẹp nhất cho Mẹ, cho Em (có thể là người yêu, người tình, hay một bóng dáng nàng thơ nào đó lướt qua đời mình), cho bạn bè đồng đội… mà thật ít viết về Vợ - người phụ nữ đã vì chính "người thơ" kia mà dám yêu, dám sống, dám hy sinh vô điều kiện cả một đời người trong lặng lẽ. Nhưng dù là rất ít, thì những bài thơ viết về vợ vẫn luôn có sức sống từ sâu thẳm trong người viết và người đọc. Có lẽ là bởi, những vần thơ ấy như thứ rượu hiếm được chưng cất bằng tất cả niềm thương yêu, lòng biết ơn, đôi khi là sự hối hận và cả một nỗi nợ nần không dễ gì đáp lại… VanVN.Net xin chọn đăng chùm thơ các nhà thơ viết cho vợ, thay lời chúc tốt đẹp nhất dành tặng những người phụ nữ Việt Nam.
Ngay từ buổi đầu gặp ông, được nghe ông trò chuyện, tôi thấy ở nhà thơ Lưu Trọng Lư một con người rất giàu tình cảm. Bấy giờ ông đã yếu nhiều, suốt ngày nằm trên giường hoặc trên chiếc ghế vải dài, bên cạnh pho tượng bán thân của ông. Gò má cao, đôi mắt trũng sâu, nhưng giọng nói vẫn sang sảng và ấm. Đó là điều tôi rất lấy làm lạ...
Năm 2008 là chẵn 230 năm sinh và 150 năm mất Nguyễn Công Trứ (1778-1858), và chẵn 200 năm sinh Cao Bá Quát (1808-1855). Cả hai có hành trạng gắn với 4 vị vua mở đầu triều Nguyễn là Gia Long, Minh Mệnh, Thiệu Trị và Tự Đức.
Đây là tâm trạng dằn vặt, u uất của cặp vợ chồng gặp rủi ro sau những tháng năm dài bươn chải kiếm sống. Có điều họ là những người đủ bản lĩnh, hiểu được thế thái nhân tình, âm thầm nhìn đời mà chiêm nghiệm.
Lâm Anh sinh năm 1942 ở Quảng Ngãi... Ông la đà trong men rượu và thơ la đà trong ông giữa ngọn đồi đầy cỏ hoa và đêm xuống nhập nhòa. Thật bất ngờ: bất ngờ bởi chất thơ lạ, bởi giọng đọc lạ, gần như chất giọng ấy đã lột truồng tất cả tứ trong thơ, lột truồng chính ông, lột cả màn đêm để đắm chìm vào cõi khác, bồng bềnh mênh mông... tưởng chừng như ông đang trầm mình trong đáy hồ Xuân Hương vọng lên những tiếng chép miệng não nuột một kiếp người.
Lần về Việt Nam này, Du Tử Lê không mang theo tác phẩm của ông. Ông ngại, khâu kiểm duyệt hay những phiền phức có thể gặp phải. Hơn một lần, tôi định nói với ông là ông quan trọng hóa một vấn đề đơn giản. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại thôi. Nhiều năm trôi qua rồi, vết thương cũng bắt đầu khép miệng rồi, ký ức khi nhớ khi quên rồi… mọi thứ có còn nặng nề như trước đây nữa đâu mà băn khoăn cho thêm phiền lòng. Quý nhau vì một câu thơ hay, nên tìm đến với nhau hơn là tìm đến một giai thoại. Vốn dĩ, tôi không tin vào giai thoại. Bởi giai thoại là thứ đơn giản nhất người ta có thể tự nghĩ ra để lừa nhau, chỉ có chữ nghĩa là không thể giấu diếm.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.