Nhiều nữ ca sĩ của ta cũng đã thành công với ca khúc này, và đó cũng là một trong những ca khúc được hát nhiều nhất trong các cuộc thi ca nhạc. Nhưng nếu ai đã chơi với Nguyễn Trọng Tạo thì đều có ngạc nhiên này: mỗi khi Tạo cao hứng ôm đàn ghi-ta để hát một ca khúc nào đó của mình, anh không vê các ngón tay vào dây đàn như các tay chơi ghi-ta bình thường khác, mà dùng cả bàn tay…vỗ vào mặt thùng đàn, tạo nên những nhịp “bùm bùm”.
Là chủ nhân của nền văn minh nông nghiệp lúa nước, người Việt sống chan hòa cùng cây cỏ tự nhiên, cùng với ruộng đồng gò bãi để tiến hành sản xuất nông nghiệp. Từ cách nói quen thuộc trong công việc đồng áng của mình, ngôn ngữ dần dần hình thành, vốn từ ngày càng phong phú để diễn tả mọi sự vật, sự việc cùng những tâm tư, tình cảm con người. Cách gọi tên sự vật, hiện tượng tự nhiên gắn liền với đất đai nông nghiệp tạo nên một ám ảnh khôn nguôi trong tâm thức người Việt để từ đó họ vận dụng vốn liếng ngôn ngữ này vào trong giao tiếp với sự chuyển nghĩa rất rõ nét và độc đáo.
Nguyễn Bính vốn sinh ra ở làng Trạm, mẹ mất sớm nên được người anh của mẹ (gọi là bác, theo kiểu xưng hô của người miền Bắc) là cụ Bùi Trinh Nghiêm (thân sinh của nhà thơ Bùi Hạnh Cẩn) nuôi nấng, dạy dỗ ở làng Vân Cát (tục gọi là làng Vân). Tuổi thiếu niên và những rung động đầu đời của Nguyễn Bính cũng diễn ra ở làng này. Hãy nghe chính nhà thơ nhớ về những xuyến xao ngày ấy
Đã có rất nhiều mỹ nhân bước chân qua làng điện ảnh Việt Nam, nhưng những gương mặt để lại ấn tượng cho khán giả không nhiều. Vị trí số một của Trà Giang không ai có thể so kè được, nhưng xếp liền sau thì Lê Vân là một tên tuổi nổi trội nhất. Bởi lẽ cùng lúc nức danh trên màn bạc, Lê Vân cũng là một diễn viên múa có hạng. Và hơn thế nữa, cuốn tự truyện “Lê Vân - Yêu và sống” của Lê Vân do Bùi Mai Hạnh thể hiện đã từng tạo ra sóng gió trên các phương tiện thông tin đại chúng và gây sóng gió cho chính cuộc đời nhân vật dám có những phút nói thật! Sau tự truyện “Lê Vân – Yêu và sống”, nhiều người đã không còn thấy Lê Vân xuất hiện nữa. Chị sống lặng lẽ giữa Hà Nội mà không ai hay biết gì về chị. Chị có cách ứng xử với xung quanh kiểu riêng chị. Chị vẫn đọc lại “Lê Vân – Yêu và sống” một cách nhẹ nhàng: “Đọc lại như để nghe những năm tháng cũ của mình vọng về. Vọng về những trong sáng, những yêu thương mãnh liệt, vọng về những cay đắng, buồn bã…nhưng tôi luôn gấp sách lại với sự thanh thản khi biết rằng mình đã sống thật với con người mình. Mình không hề hối tiếc!”.
Dĩ nhiên, không phải bác Dụng cứ suốt ngày đi ra đi vào mà “thôi” với “xao”. Nhưng nhà thơ lão thành ấy như muốn cân từng con chữ khi viết ra trên giấy. Mà cân bằng cân tiểu ly cơ! Có những nhà thơ viết rất nhanh, viết ào ào như lũ trào thác cuốn, mà thơ vẫn hay, thậm chí rất hay. Nhưng cũng có những nhà thơ nhẩn nha làm việc với từng con chữ, đối thoại với từng con chữ, thậm chí tranh cãi với từng con chữ để có một bài thơ.
Chúng tôi cứ đánh chén thực tình, và luôn được Nay-Nô khuyến khích: Cứ ăn thật lực vào, còn nồi cháo gà nữa đấy! Đúng là có nồi cháo gà thực, và mấy anh em chúng tôi được một bữa no say. Hỏi Nay-Nô dạo này có sáng tác gì không, anh cười cười: Thì “ sáng tác” được một bữa nhậu với các ông như thế này cũng là một tác phẩm đẹp rồi! Hôm sau, chúng tôi mới biết, quả Nay-Nô “sáng tác” ra tác phẩm “bữa nhậu con gà luộc” thực, vì toàn bộ cuộc nhậu anh đều…thiếu chịu bà chủ quán.
Bài thơ TRĂNG NGHẸN của Hoài Tường Phong đang bị nghẹn ở giải thưởng của cuộc thi thơ Đồng Bằng Sông Cửu Long, nhưng nghẹn ở chỗ nào ? thưa, nghẹn ở cách đọc tác phẩm. Đó là cách đọc tác phẩm theo quan điểm cũ.
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn kể về tình bạn với nhà thơ Bùi Kim Anh: “Bây giờ, đã hơn 30 năm quen biết, chị vẫn tin cậy kể cho tôi nghe mọi điều, những điều chua xót, cay đắng mà chị đã từng nếm trải. Tôi đôi khi nghe mà thương chị trào nước mắt. Có lần, tôi đã cùng chị vào trại giam thăm người thân của chị, mặc dù chị cho biết là nhiều người thân của gia đình chị đã không một lần thăm hỏi hoặc động viên. Rồi con ốm bệnh hiểm nghèo…Vậy mà chị rất chu đáo với bạn bè. Nghe tin ai yếu mệt hoặc có bố mẹ già cả, ốm đau là thế nào chị cũng rủ tôi đến thăm ngay. Bùi Kim Anh kém tuổi tôi, nhưng chị nhất định không…nhuộm tóc như phần lớn người cao tuổi hiện nay, vì chị bảo, một là quá bận, hai là…cũng chả thiết làm đẹp nữa!”
Tôi quen Khổng Vĩnh Nguyên từ cách đây một phần tư thế kỷ, khi anh từ quê lên đưa cho tôi bản thảo tập thơ của mình nhờ tôi biên tập và viết lời tựa. Trước đó, tôi cũng là người biên tập và viết lời tựa, lời bạt cho rất nhiều tập thơ, nhưng phải nói, chưa tập thơ nào khiến tôi xao xuyến như tập thơ của chàng trai nông dân Khổng Vĩnh Nguyên. Không phải là người canh tân thi pháp hay từ ngữ, nhưng Nguyên có một thứ thơ “tận nguồn” trong trẻo và không kém linh hoạt.
Triết gia kiêm nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động xã hội, nhà làm phim và đạo diễn điện ảnh ấy nổi tiếng không kém các Tổng thống Chirac hoặc Sarkozy, nhưng Tổng thống thì có nhiệm kỳ, còn nhà trí thức thì không, đã ba chục năm nay ông được gọi là nhà trí thức siêu sao, triết gia siêu sao (Super star intellectual, super star philosopher) của nước Pháp.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.