Hiện thực khốc liệt của cuộc chiến tranh đã được các cây bút tái hiện trong nhiều tiểu thuyết có giá trị văn học, thoát khỏi kiểu “văn học minh hoạ” mang đậm dấu ấn tiểu thuyết hậu hiện đại phương Tây.
Một cán bộ quản lý văn nghệ tài năng và tâm huyết, người biết kế thừa truyền thống với đương đại, thích hợp với những bối cảnh trong tình hình mới, đưa sự nghiệp văn học – nghệ thuật nước nhà tiếp tục đổi mới, hội nhập và phát triển.
Nhà thơ Thanh Thảo có sức sáng tạo mãnh liệt, bởi ông viết từ trải nghiệm để văn - đạo - đời nhuần nhuyễn, hài hòa, hô ứng, tôn tạo nhau trên ngòi bút.
Chúng tôi bước vào trường đại học, bước vào trường đời vào thời kỳ đổi mới và cái tên Nguyễn Huy Thiệp vang lên trong người đọc như một tiếng chuông lạ, một điều khiến người ta phải lựa chọn, hoặc có hoặc không. Hoặc là đổi mới, hoặc là cứ thế mãi?
Cây bút xứ Quảng cho biết từ xưa đến nay, ông làm việc với tâm thế “không để thời gian bắt kịp”. Một nghề sáng tạo như viết văn đòi hỏi tác giả ngày nào cũng ngồi vào bàn làm việc.
“Hạt giống đỏ” (Nxb Văn học, 2024) là tập sách Hồi ký chân dung viết về những nhân vật thực, tiêu biểu có nhiều đóng góp trong tất cả các lĩnh vực từ quân sự trong lịch sử chiến tranh cách mạng đến an ninh - quốc phòng, kinh tế, xã hội, giáo dục, văn hóa - văn nghệ, … là người dân tộc thiểu số Quảng Ngãi từ kháng chiến chống Pháp đến ngày nay, trong đó, có những người đã trưởng thành từ ngôi nhà chung trên đất Bắc thời chiến tranh - Trường Dân tộc miền Nam.
Những bài thơ chép tay trên mẩu giấy dầu xé vội, lem nhem dầu mỡ, khói đạn, bùn đất Trường sơn – theo Duật có gì đó chiến sự hơn, đời hơn. Duật thường khoe, anh vừa sáng tác, vừa làm luôn công tác in ấn và phát hành là như vậy đó.
Gắn bó với vùng đất cội nguồn dân tộc đến mấy chục năm, thơ ông chủ yếu viết về quê hương, đất nước, con người Phú Thọ. Thơ cũng như con người ông đức độ, hiền từ, nhân hậu mà đĩnh đạc. Tôi nhận thấy ở con người ông một tri thức đúng nghĩa, một tâm hồn thi sỹ dạt dào và đa cảm.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.