Sinh thời, nhà viết truyện cổ tích nổi tiếng người Đan Mạch Han Christian Andersen vốn không hay để ý tới ăn mặc. Chiếc mũ đội trên đầu nhiều năm đã nhàu nát, song ông vẫn không chịu thay mũ mới. Một lần, có tay công tử gặp Andersen đi ở ngoài phố đã chỉ vào chiếc mũ trên đầu nhà văn, nói với giọng châm chọc:- Cái vật tồi tàn ở trên đầu ông được gọi là cái mũ phải không?
Gần đây rộ lên một chủ đề rất lý thú: Tại sao văn học Việt Nam chưa có tác phẩm lớn? Biết phận mình ngoại đạo, tôi chỉ háo hức theo dõi, không dám ho he. Nghĩ bụng không riêng gì văn học, tất thảy… từ khoa học tự nhiên, xã hội đến nghệ thuật, nhân văn đều thấp lè tè. Không có rừng, chỉ lau lách chen chúc với cây bụi. Trên mảnh đất không thể mọc lên cây cao, sum suê, cho dù có gieo lên những hạt giống tốt nhất. Đi tìm nguyên nhân thiếu tác phẩm văn học lớn ắt sẽ bắt gặp mảnh đất ấy.
Ngày 6/9 dương lịch là ngày giỗ Vũ Hoàng Chương, mất tại Thành Phố Hồ Chí Minh, năm 1976 ; sau mấy tháng bị chính quyền bắt giam vào khám Chí Hoà anh bị trọng bệnh, đưa về nhà một thời gian ngắn thì qua đời, vì ho suyển, thọ 62 tuổi.
Mị được ví như thân trâu ngựa, thân rùa. Đây là sự so sánh buốt nhói của Tô Hoài, đã vật hóa kiếp người. Giữa núi rừng Tây Bắc bát ngát là một ô cửa nhỏ xíu bằng bàn tay trong căn phòng của Mị. Cái của sổ là một ẩn dụ tê tái gợi nên một ngục thất tinh thần bức bối, ngột ngạt cầm tù cả tình yêu và tuổi xuân còn phơi phới của đời người. Khi Mị định ăn lá ngón tự tử là lúc sự đau khổ lên đến đỉnh điểm. Điều đó đã truy kích con người đến tận đáy sâu của tủi nhục khiến người ta muốn thoát khỏi cuộc sống khổ đau bằng cái chết.
Tiểu thuyết "Đất trời vần vũ" của nhà văn Nguyễn Một xuất hiện khi tác giả từ giã vai trò phóng viên báo Tiền Phong để làm giám đốc tiếp thị cho Ô tô Trường Hải. "Đất trời vần vũ" được công ty Bách Việt tổ chức một buổi ra mắt khá rầm rộ tại TPHCM, và được nhiều cơ quan truyền thông ưu ái giới thiệu một cách trân trọng. Ví dụ, báo Công An Nhân Dân dùng cái tựa ấn tượng "Cuốn tiểu thuyết không dành cho người thần kinh yếu". Để giúp bạn đọc chưa kịp mua "Đất trời vần vũ" có dịp kiểm tra thần kinh của mình có vững hay không, nhưng cũng nhằm bảo vệ quyền lợi cho đơn vị xuất bản, lethieunhon.com chỉ xin trích giới thiệu một chương tương đối ngắn trong 40 chương của tác phẩm này.
Hòa Vang là một tác giả có phong cách nghệ thuật khá độc đáo trong văn học Việt Nam giai đoạn Đổi mới. Truyện ngắn của ông vận dụng nhiều hình thức ngôn ngữ trần thuật đầy biến ảo đem lại những bất ngờ, thú vị cho độc giả. Khảo sát ngôn ngữ trần thuật trong truyện ngắn tác giả này, chúng tôi hi vọng sẽ nhận diện sâu hơn, chính xác hơn đặc sắc truyện ngắn Hoà Vang từ một phương diện nghệ thuật cụ thể. Nhìn chung, ngôn ngữ trần thuật trong truyện ngắn Hòa Vang có ba đặc điểm nổi bật sau đây:
Thơ Nguyễn Khắc Thạch buồn, mang mang nỗi buồn trước hy vọng và tuyệt vọng, trước nỗi quay quắt của áo cơm cùng sự khủng hoảng đức tin, trước sự dấn thân trong nước mắt tủi hờn đầy kiêu hãnh. Chẳng riêng gì Thạch, Cụ Nguyễn Du xưa cũng đã từng than "Cổ kim hận sự thiên nan vấn" (Những mối hận xưa nay khó mà hỏi trời được). Người ta khổ vì có trí tuệ, Thạch khổ vì biết quá nhiều! Anh gọi nỗi buồn về nhận mặt, bóc trần nó ra cho mọi người thấy.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.