Nhiều bài thơ của Lưu Quang Vũ là thơ dài, phối hợp giữa tự do và có vần, giàu nhạc điệu, ngôn ngữ trong trẻo, rất dễ đi vào lòng người. Trong một số bài khác, nghệ thuật dùng chữ của tác giả rất chọn lọc, khó khăn, nhưng ít được chú ý hơn.
Chu Văn Sơn ít làm thơ, nếu không muốn nói rằng: hai bài thơ anh viết khi lãng du trên đỉnh Mẫu Sơn có thểlà duy nhất. Chất thơ và chất suy tưởng tràn ngập trong tâm hồn anh đã trang trải hết trong các bài phê bình và tùy bút, như bài tùy bút viết về hoa lau-“Phận hoa bên lề”(1)mà trong đó anh bảo: lau như phận hoa lưu đày, và con đường của phận người là đường tới hoa lau…
Nhà thơ Võ Văn Trực, sau một thời gian lâm bệnh, mặc dù đã được các bác sĩ và gia đình tận tình cứu chữa, chăm sóc nhưng vì tuổi cao, sức yếu nên đã từ trần vào hồi 2h42 phút ngày 5/4/2019 tại Bệnh viện Hữu nghị Hà Nội, hưởng thọ 84 tuổi.
Điều đáng trách là tôi đã không hỏi về bệnh tình của anh vì vẫn biết vốn đầy mình tiểu đường, xơ gan, suy thận… chưa nói cái tai nạn trời giáng thời tuổi trẻ, anh nằm viện thường.
Không đơn giản là tri kỉ, tình yêu giữa Trịnh Công Sơn và Khánh Ly là có thật. Nó chân quý và sâu đậm tới mức, dẫu hai nửa sinh mệnh âm nhạc ấy chẳng cần thừa nhận, thì vẫn cứ hiện hữu rõ mồn một.
Giải thiêng các nhân vật lịch sử là một xu hướng khá “thịnh hành” trên văn đàn Việt nhiều năm qua. Theo nhiều nhà nghiên cứu, xu hướng này khởi nguồn từ Nguyễn Huy Thiệp với chùm truyện ngắnPhẩm tiết, Kiếm sắc, Vàng lửa, sau đó lan rộng, trở thành hiện tượng phổ biến của văn học đương đại.
(Trường ca “Thời tái chế” - Mai Văn Phấn- Nxb Hội Nhà văn, quý IV/ 2018)-Yên Nguyên-Trường ca “Thời tái chế” xuất hiện khá bất ngờ vàtrưng ra một vùng khí hậu khác trong bầu khí quyển chung của thơ Mai Văn Phấn. Tuy bất ngờ nhưng đó là chuyển động có tính nhân quả trong cuộc “vong thân” của nhà thơ Mai Văn Phấn.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.