Tôi vẫn nghe từ lâu ông là một nhà văn khó tánh. Nổi tiếng trên văn đàn từ những năm 50 của thế kỷ trước, được nhiều người ngưỡng mộ, đang sống ở thành phố Hồ Chí Minh, ông lặng lẽ từ biệt Sài Gòn phồn hoa đô hội, tự mình “đi chỗ khác chơi”. Nhà thơ Thanh Thảo thì dùng một câu ca dao Nam bộ để viết về ông: “Gió đưa gió đẩy, về rẫy ăn còng, về sông ăn cá, về đồng ăn cua…”. Còn nhà văn Nguyên Ngọc thì đã gọi ông một cách trân trọng: “người hiền của văn học Nam bộ”. Còn ông tự coi mình chỉ là “người tình thoáng chốc của văn chương”.
Người đẹp Lệ Du nay lẻ “bóng hồng” sao ngày càng duyên dáng vậy? Những ký ức của tuổi học trò một thời hồn nhiên đã làm trái tim tôi rộn ràng nhịp đập! Những người bạn đồng môn một thời là lính Trường Sơn nay đã tìm được xác chưa? Các thầy cô giáo của chúng ta ngày ấy nay còn người nào sống nữa không?
Vậy là, hôm nay, chúng ta gặp thơ Bùi Thị Thương - Một sinh viên Văn sinh năm 1992, quê ở An Kỳ, Tịnh Kỳ, Tp Quảng Ngãi. Thương sáng tác từ thời sinh viên sư phạm Quy Nhơn và hiện đang trong giai đoạn đi tìm việc. Thương làm thơ và cả viết văn (Tản mạn, Tùy bút, Truyện ngắn), nhưng có lẽ thơ chính là phát ngôn chính của cây bút trẻ này.
Hai ngày 8 và 9.10.2011, Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức Hội thảo “Thơ Việt Nam hiện đại nhìn từ miền Trung”. Nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu – phê bình cả nước về thị xã Sầm Sơn (Thanh Hóa) dự Hội thảo, trình bày tham luận, giao lưu và đọc thơ với bạn đọc tại Đại học Hồng Đức. Nhân dịp này, NTT có bài phát biểu, xin giới thiệu cùng bạn.
Phạm Công Thiện / Thích Nguyên Tánhlà nhân cách sáng tạo đặc biệt của nền văn nghệ miền Nam 1954 - 1975, và rộng ra, là của toàn nền văn nghệ Việt Nam thế kỷ XX.
Một sớm, chúng tôi được đón đoàn nhà văn tạp chí Văn nghệ Quân đội đi thực tế. Trong đoàn có một người thấp đậm, vầng trán rộng và đặc biệt là đôi mắt mở to tinh anh đầy cá tính với giọng nói miền Trung pha chút giọng Bắc, tác phong rất giản dị, cởi mở và hóm hỉnh. Đó là nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh. Ôi, chú Cảnh đó ư? Người mà tôi đã thuộc lòng rất nhiều bài thơ của ông khi còn đi học phổ thông.
Bài thơ được viết trong nỗi nhớ mong hiu hắt của kẻ đang lưu lạc xứ người. Đó là những tiếng nói yêu thương, xao xiết thường tình chốn dân gian, càng làm cho tình thơ thêm tha thiết
Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh sinh ngày 20.7.1934 tại thị xã Hà Tĩnh, tỉnh Hà Tĩnh. Ông sớm tham gia quân đội, từng là một diễn viên kịch của Đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị trước khi về công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội cho đến lúc nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.