Bài Chòi, một thú chơi tao nhã, một loại hình văn hóa-văn nghệ dân gian độc đáo, có ca, có diễn (diễn xướng), là đặc sản tinh thần độc đáo của nhân dân các tỉnh miền trung trung bộ từ hàng trăm năm trước. Thời xưa, Bài Chòi chỉ được tổ chức vào những dịp xuân. Nhiều người nói rằng Bài Chòi thỉnh thoảng cũng có tổ chức vào những dịp lễ hội khác của làng ngoài những ngày Tết cổ truyền. Nhưng tôi cho rằng Bài Chòi không thể tổ chức ngoài dịp vui xuân. Nếu có thì cũng rất hiếm, vào những trường hợp " thật sự đặc biệt " nào đó thôi, vì từ khi tôi đủ khôn để biết những việc xảy ra ở làng, tôi chưa bao giờ thấy tổ chức các hội Bài chòi như vậy bao giờ. Lý do theo nhận định chủ quan của tôi là vì tính đặc thù của mỗi Lễ -Hội. Bài Chòi như được sinh ra là để chơi Xuân do nhu cầu của thực tiễn cuộc sống người dân, ví nhưhoa Mai, hoa Đào được sinh ra là để cho Tết mới nở vậy! Ký ức tôi vẫn in đậm bao nhiêu chuyện thưở thiếu thời. Tôi biết nhiều về việc ở làng là nhờ ở ba tôi.
Năm nào cũng vậy, cứ hễ những ngày giáp Tết là Thanh Thảo thường rủ anh em ngồi lân la ở các quán nhậu vỉa hè để "xem Tết". Anh từng nói: Tết chỉ có không khí nhất là những ngày "chuẩn bị Tết", còn vào Tết rồi thì mọi chuyện đã theo quy củ. Mà đời anh và thơ anh thì thường ghét những cái thuộc về "quy củ"... Chính vì thế, cuối năm, anh đã hái được một "cụm cúc-thơ-vàng" đặc sắc. Năm nay lạnh quá, mai, đào không nở kịp, chỉ còn cúc thôi. Cúc như một niềm an ủi cả một phiên chợ chiều. Cúc vàng với thu, vậy mà năm nay cúc lại vàng rực đón xuân. Vui vui buồn buồn với những lời rao bán cuối năm... (Mai Bá Ấn)
Bài viết này đề cập đến đời sống của thể loại truyện ngắn trong năm 2010 - một thể loại được nhiều cây bút lựa chọn khi bắt đầu sự nghiệp văn chương và nhiều người trong số họ đã có được sự khởi đầu tốt đẹp, đã thành danh cũng như có được những tác phẩm có dấu ấn trong đời sống văn học.
Cuộc thi tiểu thuyết lần thứ 3 (2006 - 2009) đã khép lại với một kết quả không quá bất ngờ: Giải A được trao cho Hội thề (Nguyễn Quang Thân), 3 giải B trao cho Chân trời mùa hạ (Hữu Phương), Vùng lõm (Nguyễn Quang Hà), Quyên (Nguyễn Văn Thọ) cùng 10 tác phẩm đoạt giải C. Nhìn vào mặt bằng của giải thưởng, không ít người cho rằng cái gọi là sự “chững lại” của tiểu thuyết đang là một hiện tượng có thật. Những tiếng nói phản biện về chất lượng của tiểu thuyết Việt Nam 2010 từ những góc nhìn khác nhau, thiết nghĩ, là những tiếng nói hết sức cần thiết để chúng ta có cái nhìn chính xác hơn về sự phát triển của tiểu thuyết Việt Nam đương đại.
"Trầm lắng Thơ năm 2010" là tít bài trả lời phỏng vấn trên báo Điện tử Tổ quốc, ngày 4-12-2010. Ở đó, Trần Quang Quý, Ủy viên Hội đồng Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam (2010-2015) phát biểu: "Năm 2010 có vẻ các tác giả trẻ ít xuất hiện so với những năm trước. Thời kỳ những năm 90 đến đầu năm 2000, một loạt những cái tên như Phan Huyền Thư, Vi Thuỳ Linh, Nguyễn Vĩnh Tiến, Văn Cầm Hải… tạo được không khí và giọng điệu mới. Còn giờ thì các tập thơ cứ đều đều, có lẽ phải trông chờ ở lớp trẻ".
Nếu đặt tên khai sinh cho thơ, thơ sẽ có họ Nhan và tên là Như Ngọc. Hồng, Hoàng, Lam, Bạch… – Ngọc nào cũng rực rỡ sáng trong tinh khiết. Nhan Như Ngọc.
Tập thơ Metro của Thanh Thảo là tập trường ca thứ 9 (trong số 15 tập thơ) đã xuất bản của ông. Có thể nói, Thanh Thảo đã lập một kỷ lục ghi-net về trường ca trong thơ Việt Nam đương đại. Trong đó, phải kể đến tập trường ca “Đêm trên cát” trước đây của ông đã từng được giới phê bình và công chúng thơ coi như một đỉnh cao của nghệ thuật thơ trường ca trong suốt mấy chục năm qua.
Năm 2008 khi cùng nhóm bạn mở trang Website Hội Luận Văn Học, tôi rất vui khi nhận được bài “Cái chi chi… thơ” của Vĩnh Phúc gửi tới Ban biên tập, và đã đăng làm 2 kỳ. Sau 1 năm, cả nhóm đều bận việc nên Hội Luận Văn Học bị ngưng trễ cho tới nay; tuy nhiên bạn đọc vẫn có thể truy cập được:
Toàn bộ sáng tác của Nguyễn Du bằng cả chữ Hán và chữ Nôm cho thấy có một sự thống nhất cao trong cảm quan nghệ thuật của một nghệ sĩ xuất chúng: cái nhìn “trông thấu cả sáu cõi” và “tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời”. Nói đến Nguyễn Du là nói đến con người trải nghiệm, nếm trải, thấm lắm mọi lẽ đời, mọi biến thiên, dâu bể:
P.Mérimée, nhàvăn Pháp của thế kỷ trước đã gióng tiếng nói báo hiệu :” Sau đàn bà mới tới văn chương !”. Với Vũ Hoàng Chương, (VHC) hẳn làmột nàng Kiều Thu nào đó đã cùng nhà thơ chia sẻ hận tình, xảy ra vào 12 tháng 6 – hình ảnhlãng đãng nàng thơ thiếu phụ kia đã ám ảnh tâm linh Vũ Hoàng Chương trọn đời thi sĩ thật đậm nét, đến nỗi VHC phải bật thành thơ
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.