Sinh thời Võ Thanh An hay đến gõ cửa phòng làm việc của tôi tại tòa soạn Báo Tiền Phong số 15 Hồ Xuân Hương, Hà Nội để bảo tôi đi uống rượu hay đọc cho tôi nghe bài thơ ông vừa sáng tác.
Nhà thơ Vũ Quần Phương từng nói: Lưu Quang Vũ “viết kịch để sống với mọi người, và làm thơ là để sống cho riêng mình”. Thơ là “mây trắng của đời tôi” như chính anh từng lên tiếng.
Tự nhiên đọc đoạn comment này, tôi chợt nhớ lại thời gian mình đã trăn trở viết trường ca Những nghĩa sĩ Cần Giuộc, vì hai câu thơ bạn dẫn ấy của tôi nằm trong phần mở đầu của trường ca này:
Tác giả Michitake Aso là tiến sĩ sử học về môi trường toàn cầu, tâp trung vào mảng đề tài về nông nghiệp và y tế ở Pháp và Việt Nam trong các thế kỷ 19, 20. Ông tham gia nghiên cứu và giảng dạy tại Đại học Albany và Đại học Texas – Austin (Mỹ), Đại học Quốc gia Singapore và Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á thuộc Đại học Kyoto (Nhật Bản)
Mỗi lần đi bơi về, Xuân Diệu thường ghé qua nhà Phạm Tiến Duật chơi. Có bài thơ mới nào Xuân Diệu cũng đọc cho Phạm Tiến Duật nghe, đôi khi lại chép tặng. Xuân Diệu luôn dặn Phạm Tiến Duật phải chịu khó học và bày cho cách thức tiếp cận thơ cổ điển.
Năm 2008, tròn 20 năm ngày nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ cùng vợ con gặp tai nạn qua đời (29-8-1988), gia đình mới chính thức công bố một phần di cảo của Lưu Quang Vũ. Đến năm 2018, nhân kỷ niệm 70 năm sinh (1948-2018) và 30 năm mất (1988-2018), gia đình tiếp tục công bố thêm và xuất bản thành sách “Di cảo Lưu Quang Vũ” (NXB Trẻ, 2018).
Ông đã sống một cuộc đời giản dị, thanh bạch và được nhiều người yêu mến gọi là “ông già Nam Bộ”, “ông già Ba Tri”, “ông già đi bộ”, “pho từ điển sống về miền Nam” hay “nhà Nam Bộ học”.
Tuy nhiên, xu thế phát triển văn học mạng lại đặt ra nhiều băn khoăn, cần có giới hạn nào cho những sáng tạo để không quá dễ dãi và đánh mất giá trị tốt đẹp của văn chương? Không chỉ đánh mất giá trị tốt đẹp
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.