Lê Văn Hưu là nhà sử học uyên bác, có phương pháp chép sử vững vàng, có cách diễn đạt dồi dào tình cảm đồng thời là nhà giáo dục kiệt xuất, danh nhân văn hóa tiêu biểu, một tấm gương, một nhân cách hoàn hảo.
Tác giả Nohira có nhiều năm đọc sách Phạm Công Thiện và khi viết tác phẩm đã sang tận Mỹ để gặp gỡ ông. Đây cũng chính là luận án đệ trình Tiến sĩ tại Đại học Ngoại ngữ Tokyo. Xin cảm ơn dịch giả Nguyễn Tiên Yên và trân trọng giới thiệu bản dịch đến bạn đọc tham khảo, để hiểu thêm về một nhân vật đã sống và sáng tạo trong một giai đoạn lịch sử biến động ở miền Nam nước ta.
Ở Sài Gòn từ năm 1954 đến 30.4.1975, Vũ Hoàng Chương vẫn được coi là một trong những bậc trưởng thượng về thơ. Khi phong trào Phật giáo lên cao với sự kiện tự thiêu của nhà sư Thích Quảng Đức, Vũ Hoàng Chương đã xúc động viết bài thơ “Lửa” khá dài…
Những câu thơ, bài thơ của ông được cán bộ chiến sĩ miền Đông Nam Bộ chuyền tay nhau học thuộc lòng. Ông là tác giả của hai câu thơ nổi tiếng: “Từ độ mang gươm đi mở cõi. Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”. Và cũng chính ở chiến khu Đ, chiến khu của miền Đông gian lao mà anh dũng, Huỳnh Văn Nghệ đã viết được những câu thơ, bài thơ đẹp nhất của đời mình.
Từ lâu tôi đã thích thơ của nữ thi sĩ Wislawa Szymborska. Trong một dịp khá lâu rồi, được cùng nhà thơ Bằng Việt sang dự những ngày Hội thơ mùa thu Warszawa, được sống mươi ngày ở Krakow, nơi sinh sống của Szymborska, lại được một người Ba Lan tặng một tập thơ song ngữ Ba Lan – Anh của bà, lúc về ngồi trên máy bay giở ra nghiền ngẫm càng thấy thú vị.
Tiến sĩ ngôn ngữ Đỗ Anh Vũ được bạn bè công nhận là người đa tài, anh đã gieo hạt trên nhiều mảnh đất và đều kết trái thảo thơm. Chuyển soạn văn học là một mảng mới, nổi bật trên hành trình sáng tạo của anh.
Nhà nước Việt vụt hiện thành một quầng sáng trong huyền sử Trung Hoa vào cuối thời Xuân Thu – Chiến Quốc dưới triều đại của vị chủ tể truyền thuyết Câu Tiễn.
Cuốn sách “Phạm Phú Hải – Tác phẩm và dư luận” ra đời sau hơn mười năm ngày mất của thi sĩ là sự ghi nhận xứng đáng cho một tâm hồn thuần khiết, đốt hết mình cho thơ ca.
Hoàng Phủ Ngọc Tường nhập sâu vào từng sự vật để chắt lắng, dâng tặng cho đời những dòng văn ý nghĩa. Mỗi hình ảnh biểu tượng chứa đựng vẻ đẹp riêng mang chiều sâu của trí tuệ uyên thâm triết học.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.