Với tác phẩm của Hồ Anh Thái, có lẽ không cần phải băn khoăn là hiện đại hay hậu hiện đại. Hàng loạt ấn phẩm: Người và xe chạy dưới ánh trăng, Tiếng thở dài qua rừng kim tước, Trong sương hồng hiện ra, Bốn lối vào nhà cười, Tự sự 265 ngày, Cõi người rung chuông tận thế, SBC là săn bắt chuột v.v... và bây giờ là Dấu về gió xóa, tác giả đã chinh phục độc giả bởi lối viết "mới" và "lạ". Mỗi lần xuất hiện là một lần gây hứng thú, lần này với cuốn tiểu thuyết hơn 300 trang, Dấu về gió xóa, NXB Trẻ ấn hành năm 2012, Hồ Anh Thái tiếp tục làm mới chính mình và làm mới khẩu vị người đọc.
Đà Linh quê Tam Giang, còn tôi, Nguyễn Tam Mỹ, Nguyễn Kim Huy quê Tam Mỹ cùng Huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam. Đến trung tâm thị trấn Núi Thành, trên đường thiên lý Bắc Nam - quốc lội 1A, ta bắt gặp một cột đèn xanh đỏ duy nhất, thì rẽ lên phía núi là quê chúng tôi - cận núi, rẽ xuông phía biển là quê anh - cận biển. Một người văn đàn anh Núi Thành so với tôi, Nguyễn Tam Mỹ, Nguyễn Kim Huy... đã ra đi. Mượn bài viết của Phạm Thị Phong Lan gửi nén hương lòng viếng anh (Mai Bá Ấn).
“Viết về bất cứ danh nhân nào người ta thường phải nhắc đến nơi chôn nhau cắt rốn cũng như dòng dõi huyết thống của danh nhân đó - ở đây chúng tôi muốn nói đến Bùi Giáng với Bùi tộc Vĩnh Trinh”.
Cái nổi bật ở những truyện ngắn của nhà văn Đà Linh không phải kỹ thuật, mà là giọng văn. Cái giọng tưng tửng, khô khô, nhiều khi như tường thuật lạnh lùng. Nhưng giấu bên dưới cát khô lại có một mạch nước ngầm nhân ái...
Chiều qua (20.9), dự lễ tưởng niệm Bùi Giáng ở Nghĩa trang Gò Dưa (TP.HCM) xong, lão thi sĩ Trần Đới, 82 tuổi - tác giả thi phẩm Tảo mộ lênh đênh, đã nói chuyện với chúng tôi một cách say mê về Bùi Giáng, mở đầu vỏn vẹn với bốn chữ Bùi Giáng đạt đạo.
Là người nhập thế, người của công chúng, nhưng vài hôm nữa, Thầy Mai sẽ yên nghỉ một mình ở nơi rất xa căn nhà tuổi thơ của Thầy, để lại sau lưng tất cả những phù du, những chuyện tạc thù…
Dù tôi không phải là người dễ chấp nhận một số khuynh hướng văn chương hôm nay, nhưng cũng rất ít kỳ thị với những gì khác biệt quan niệm cá nhân, nên khi đọc các nhà thơ trẻ gần đây, tôi vẫn thèm được trẻ như họ để mà giải bày, mà thỏ thẻ. Các thế hệ từ 7X trở về trước, thật khó mà có được những cảm hứng tươi mới, cách nghĩ và lối viết của các tác giả trẻ trong tập “Mùa yêu” như thế này.
Tọa đàm khoa học đầu tiên về Bùi Giáng đã khép lại hôm 14.9 nhưng âm vang trên diễn đàn ấy 'vẫn còn tiếp tục truyền thông và mở rộng' như lời ông Bùi Dương Thạch - đại diện Bùi tộc Vĩnh Trinh tại tọa đàm, đã nói với chúng tôi trong cuộc gặp chiều hôm qua 18.9.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.