Có một thời, nếu chọn 5 gương mặt tiêu biểu của nền thơ đương đại Việt Nam, các nhà phê bình thường nhắc tới: Tố Hữu, Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên và Tế Hanh. 5 nhà thơ ứng với 5 ngón tay trên một bàn tay - một bàn tay được coi là "nắm đấm thép" của nền thi ca cách mạng. Trong 5 ngón tay ấy, vị trí có thể được sắp xếp lại giữa các ngón từ thứ 2 tới thứ tư, nhưng vị trí ngón cái (thuộc về Tố Hữu) và ngón út (ứng với Tế Hanh) thì dường như không thay đổi.
Ta không phái các ngôn sứ ấy đi, thế mà chúng lại chạy. Ta đâu có bảo chúng, thế mà chúng lại nói lời tiên tri. Kinh thánh. Thế là ba chàng thi sỹ ấy đã ra đi vào thập niên đầy phấp phỏm đầu tiên của thế kỷ 21. Họ để lại một khoảng trống xót xa trên bản thảo thi ca kỳ lạ và sự nghiệp ít nhiều dang dở đầy tiếc nuối của thi đàn Việt Nam hiện đại. Họ là Lãng Thanh (1977-2001), Nguyễn Lương Ngọc (1958-2001) và Dương Kiều Minh (1960-2012).
Giữa vô thức của thiền và vô thức của khoa phân tâm triết học, hẳn có những điểm khác biệt rõ rệt. Bởi Thiền Phật giáo (Zen Buddhism) mang nặng tính chất vô thức (unconscious) nhưng thực chất là hữu thức.
Hạnh phúc, về Những cánh hoa bên khung cửa số, về Những cánh thư nhà nghiêng về phía mẹ và tiếng cơm sôi dang dở. Có khi anh phác thảo hình ảnh người mẹ gom góp từng đồng tiền lẻ, anh tự phác thảo mình những bài thơ ....
Nhiều năm nay tôi vẫn tự nhận mình là thằng đàn em may mắn vì có khoảng thời gian sống chung với các nhà văn Nguyễn Chí Trung, Nguyên Ngọc và nhà thơ Thu Bồn - ba tác giả viết về Tây Nguyên đều có những tác phẩm xuất sắc đóng góp lớn cho nền văn học cách mạng Việt Nam.
Thơ mới hiện nay cần những phẩm chất gì? Để trả lời, cần phải hỏi câu này trước đã: sự cần thiết của thơ mới? Nó sinh ra để làm gì? Nhìn quanh, có ai cần đến nó đâu?
Trong bài viết này, chúng tôi sẽ khảo sát và phân tích hình tượng người lính trong văn học Việt Nam sau năm 1975 thông qua một số tác phẩm tiêu biểu của một thể loại hết sức nhạy bén, linh hoạt và có nhiều thành tựu: truyện ngắn.
Trong gia tài hàng trăm ca khúc của nhạc sĩ tài hoa, "Cát bụi", "Diễm xưa", "Hạ trắng"... đi sâu vào cõi lòng nhiều thế hệ yêu nhạc. Ngày 1.4 đánh dấu 16 năm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời. Đây là dịp để người hâm mộ cùng nghe lại các ca khúc trữ tình bất hủ của ông viết về đời sống, tình yêu.
Hình ảnh thằng bé lui khui chui từ bếp ra, khuôn mặt ửng đỏ vì lửa, nhọ nhem tro bếp, cứ ám ảnh tôi mãi. Thằng bé mặc quần cộc, áo sơ mi cũ sũng mồ hôi, dấu hai tay sau lưng. Có lẽ bàn tay nó cũng nhọ nhem tro bếp hoặc lem nhem vết mực. Khuôn mặt nó không dấu được sự sung sướng khi thấy bố nó trở về. Ánh mắt nó cười bẽn lẽn, miệng lý nhí chào.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.