Maria Budberg đến Petrograd vào giữa mùa đông băng giá năm 1918 – 1919 với hy vọng cứu được căn hộ của mình. Ngôi nhà của cô tránh khỏi được số phận như những ngôi nhà chung quanh khác. Ủy ban Trợ tế đóng đại bản doanh ở đây. Trước ngày lễ Giáng sinh, một bức thư đến từ Estonia với ngôn từ lạnh lùng thông báo: “Một đám trai làng đã hành hung chồng cô đến chết. Chúng phóng hỏa đốt nhà cô. Chỉ có cô bảo mẫu cùng lũ trẻ trốn thoát và ẩn náu tại nhà hàng xóm”.
Trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại, Tế Hanh là một trong những cây bút tiêu biểu, cùng với Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Tố Hữu “góp vào và tạo nên những đỉnh cao trong ngũ hành thơ ca”.
Việt Nam văn hóa sử cương của học giả Đào Duy Anh vừa được tái bản với phần bổ chú được cập nhật, nâng độ dày của sách lên hơn 20 trang so với bản gốc năm 1938. Cuốn sách được đánh giá mang tính khai phá, đặt nền tảng cho sự hình thành của sử học và văn học hóa Việt Nam hiện đại. Đây cũng là tài liệu bổ ích dành cho đại chúng với văn phong giản dị, dễ hiểu.
Thi sĩ Quách Tấn (01.01.1910 – 21.12.1992), tự Đăng Đạo, hiệu Trường Xuyên; tiểu hiệu Định Phong, Cổ Bản Nhân, Thi Nại Thị, Cù Huân Khách, Lão Giữ Vườn…
Từ lâu, và càng ngày càng rõ nét, giải thưởng đã trở thành một yếu tố làm nên đời sống văn chương, từ đời sống văn chương của một ngành, một đoàn thể, một địa phương, một quốc gia, một khu vực, đến đời sống văn chương toàn thế giới.
Lần giở những trang nhật ký đã ngả màu thời gian, đột nhiên giọng nhà thơ Anh Ngọc phấn khởi: Ơ, có cái bài “Chờ anh ở cực nam” mà đề “Gửi H.T” là gửi ông Hữu Thỉnh này. Ông Thỉnh có cái bài “Năm anh em trên một chiếc xe tăng ấy”. Ông ấy mà biết chắc sẽ vui lắm…
Với 60 đầu sách và 14 tập thơ, lúc sinh thời Bùi Giáng (1926-1998) trong xiêm áo thảm thương của người hành khất bước vào thi ca mà làm nên chuyện phụng hiến cho đời. Không phải một lần tự nhận trước là thi sĩ sau là đười ươi và ngạo mạn gọi Nguyễn Du là con ngỗng trời. Hơn thế nữa, người đời đã không tiếc lời ban tặng nhiều danh hiệu cho ông. Một trong những thi sĩ kỳ dị nhất của thi ca Việt Nam hiện đại. Bùi Giáng nguồn Xuân.
Một lần Trịnh Công Sơn hỏi tôi: Anh Bửu Ý có biết khán giả nào yêu thích nhạc tôi nhất hay không? Tôi nói là không biết. Trịnh Công Sơn nói rằng: Khán giả thích nhạc tôi nhất là người Hà Nội, sau đó tới người Sài Gòn và sau cùng mới là người Huế chúng ta.
Nhà thơ Nguyễn Giúp sinh năm 1961 tại Đại Lộc, Quảng Nam là giáo viên, tác giả hai tập thơ “Gió từ sông thổi lên” (2017), “Thiên nga bay đi” (2020) và tập trường ca “Sóng Thu Bồn” (2021), đã đột ngột từ trần ngày 31.7.2022 tại quê nhà Quảng Nam ở tuổi 62 sau một thời gian ngắn phát hiện bệnh ung thư. Chia buồn với gia đình, người thân và bạn bè, đồng nghiệp của nhà thơ Nguyễn Giúp, xin giới thiệu lại bài viết của nhà văn Khiếu Thị Hoài để tưởng nhớ ông.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.