Quý II năm 2011, Nhà xuất bản Đồng Nai và Nhà sách Nguyễn Văn Cừ thuộc Doanh nghiệp sách Thành Nghĩa xuất bản cuốn “Huyền thoại với Lời ru” đứng tên các tác giả Võ Thành Tân – Lê Văn Tiễn – Bùi Văn Vóc – Lê Thị Rụ – Lê Nam. Đây là cuốn sách mang nhiều nội dung xuyên tạc lịch sử.
Sáng 19/9/2013, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam (số 9 Nguyễn Đình Chiểu, Hai Bà Trưng, Hà Nội), Lễ kỷ niệm 100 năm sinh nhà văn Nguyễn Đình Lạp được tổ chức trang trọng với sự có mặt của các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình, bạn bè văn chương, gia đình nhà văn và nhiều thế hệ bạn đọc.
Tôi đồng ý với ý kiến của nhà thơ Hữu Thỉnh tại Hội nghị bàn tròn Văn học á – Phi vừa qua tại Hà Nội: “Mỗi nền văn hóa là một thực thể không gì thay thế được. Phát huy dân tộc là sẽ làm giàu có thế giới. Như người ta nói, đi tận cùng dân tộc thì gặp nhân loại. Sẽ là sai lầm nếu các nước nhỏ sa vào mô phỏng và bắt chước nước lớn. Khi đó toàn cầu hóa sẽ trở thành đồng phục hóa”.
Đứng về mặt tâm lý sáng tạo và chức năng biểu hiện của văn bản, tác phẩm Bùi Giáng là sự pha trộn, nhập nhòa giữa thực và mộng, giữa tỉnh và mê. “Máu cuồng và hồn điên”, phải chăng là một tố chất nghệ sĩ? Điên là cách thoát khỏi thế giới thực tại để đi vào trong một thế giới huyễn ảo của tâm hồn…
Chủ tịch Hồ Chí Minh lấy tên bài thơ này là Khai quyển, đây là sự lựa chọn hoàn toàn xác đáng. Chủ tịch Hồ Chí Minh tuy thân thể bị giam cầm, nhưng không lúc nào quên đại nghiệp cách mạng.
NTT: “Chị Út Tịch” được nhiều người biết đến qua truyện ký Người mẹ cầm súng và truyện ngắn Mẹ vắng nhà của nhà văn Nguyễn Thi (Nguyễn Ngọc Tấn) với câu nói nổi tiếng “Còn cái lai quần cũng đánh!”. Chị Út và nhà văn Nguyễn Thi đều hy sinh năm 1968 tại chiến trường và đều được phong Anh hùng lực lượng vũ trang. Truyện của Nguyễn Thi được đạo diễn Nguyễn Khánh Dư dựng thành phim năm 1979 và đoạt giải Bông sen vàng tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1980 và giải thưởng Lọ hoa pha lê tại Liên hoan phim quốc tế Karlovy Vary (Tiệp Khắc) năm 1980. Sau chiến tranh, 6 người con của chị Út và anh Tịch vẫn còn sống, nhưng ít người biết đến cuộc sống của họ. Và câu chuyện gặp lại những con cháu Út Tịch được tác giả Nguyễn Viễn Sự kể lại đăng trên Tuổi Trẻ thật xúc động lòng người…
Có những đêm trăng lạnh hun hút gió, có những đêm hè nóng hầm hập gió, ngay cạnh các bờ sông, chả biết làm gì, chúng tôi đi vu vơ... và đọc thơ, có gì đọc nấy. Này là Kim Dũng.
Tôi đã hết duyên nợ với văn học Việt Nam từ hơn ba thập kỷ nay, sau khi đã học Ban Việt Hán tại Trường Đại học Sư phạm Sài Gòn. Sau đó, quay sang học hỏi những ngành khác, dạy học và nghiên cứu về lý thuyết kinh tế tài chánh; tôi không còn chú tâm theo dõi văn học nữa, ngoài việc đọc từng tác phẩm lẻ, hoàn toàn vì tò mò chứ không vì nhu cầu nghiên cứu. Tôi viết bài này chỉ xin đóng góp những nhận xét nông cạn về một phần công trình của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, của một độc giả không chuyên tâm nghiên cứu. Hy vọng có thể chứng tỏ rằng cuốn sách mới này không phải chỉ có giá trị và ích lợi cho các nhà nghiên cứu chuyên sâu mà còn rất lý thú cho các độc giả bình dân như tôi có thể đọc, để hiểu thêm về cái đẹp sâu thẳm của tiếng nói dân tộc, của đất nước và tổ tiên chúng ta.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.