"Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả", Engler Jack. Sau thời đại Phật giáo Lý Trần là thời đại Nho giáo Lê Nguyễn với giai đoạn chuyển đổi hệ hình từ Hồ Quý Ly qua Minh thuộc đến Lê Thánh Tông. Phật giáo từ chỗ là quốc giáo, tồn tại chính ở nơi cung đình bị đuổi về thôn quê sống trong/ với những ngôi chùa làng.
Tuần trước, nhà thơ Đặng Xuân Xuyến gửi cho tôi chùm thơ về rượu của anh và bảo để tôi đọc cho vui. Nhưng vui sao được khi mà cả chùm 10 bài thơ đều thấm đẫm một nỗi buồn: Nỗi buồn riêng mình của thi nhân và nỗi buồn vì nhân tình thế thái.
Bùi Minh Vũ, cũng giống như rất nhiều người làm thơ hôm nay trăn trở, quyết liệt (nếu không muốn nói là dẫy dụa), để thoát khỏi bóng rợp, phủ rêu nhiều chục năm của thể thơ ấn tượng, tượng trưng, trừu tượng…
Tập sách Quảng Ngãi - Câu thơ nặng tình cố thổ của tác giả Lê Ngọc Trác được viết theo lối giới thiệu thân thế và sự nghiệp văn học của 31 “hồn thơ” xứ Quảng dưới dạng phê bình và cảm nhận văn học.
Nhà thơ Nguyễn Đình Hòe (1922-2012) vốn chỉ là một ông giáo làng suốt đời tận tụy với nghề dạy học và sống với niềm đam mê thơ. Ông là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã xuất bản một số tập thơ. Trong tập thơ "Tình thương", ông đã tâm sự: "Trước Cách mạng tháng Tám, tôi có hai tập thơ: "Yêu thương" và "Hồn thiêng". Qua bao biến động của cuộc đời, của đất nước, hai tập thơ ấy hiện nay không còn. Tôi không thể nhớ lại hết những bài thơ viết cách đây già nửa thế kỷ mang dấu ấn một thời trai trẻ sống bế tắc, đau buồn. Tôi chỉ moi được trong trí nhớ suy mòn bốn mảnh tư tưởng của thời xa xưa kết bằng những lời hoa mỹ: "Cùng kiếp thi nhân", "Bạc mệnh", "Cảm xúc đêm trăng", "Lá rụng".
Đọc bốn thi phẩm này, chúng ta sẽ cảm nhận rõ hương vị của tinh thần Thơ Mới và vảng vất đâu đó một không gian tượng trưng nhuốm màu sắc Bích Khê.
Bichkhe.org xin trân trọng giới thiệu 4 thi phẩm hiếm hoi này và mong rằng có ai còn lưu giữ được hai tập thơ "Yêu thương" và "Hồn thiêng" của tác giả Nguyễn Đình Hòe xin được có thông tin để gia đình và các thi nhân có dịp gặp lại một nhà Thơ Mới bấy lâu còn ít được biết đến (Mai Bá Ấn).
Trước khi vào đề, tôi phải nói ngay rằng trong thực chất, người đã thúc đẩy tôi viết bài này là nhà Việt học người Nga Anatoly Sokolof. Tôi nhớ là anh đã ít nhất một lần nêu với tôi: hiện tượng mà người ta đang gọi chung là “thơ Hồ Xuân Hương” nên được tiếp cận từ góc độ “mặt nạ tác giả”.
Bằng một tinh thần khoa học, tạm gác qua bên vấn đề ý thức hệ, khi cảm nhận về chiến tranh, thân phận con người trong chiến tranh, ta dễ nhận ra đã có sự đồng điệu, gặp gỡ giữa hai tâm hồn nghệ sĩ lớn này, nhất là ở ý thức hòa giải, tinh thần hòa hợp được nẩy sinh từ rất sớm - ngay trong lúc cuộc chiến diễn ra khốc liệt nhất mà hai người đang đứng ở hai đầu của cuộc chiến tranh ấy.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.