Ngô Tất Tố là đại diện tiêu biểu cho một lớp người trí thức trong giai đoạn giao thời có những đổi thay khá táo bạo, dung hòa giữa nền văn hóa Việt Nam phong kiến thủ cựu và nền văn hóa Việt Nam tập tọng theo lối tân thời của phương Tây.
Nhân kỷ niệm 100 năm xuất bản cuốn Bên phía nhà Swann, tập đầu của bộ tiểu thuyết Đi tìm thời gian đã mất của đại văn hào Pháp Marcel Proust, một cuộc hội thảo quốc tế lấy tên “Dịch Proust như thế nào” (Comment traduire Proust) đã diễn ra vào hai ngày 28 - 29/11/2013 tại Paris.
“Không, nhà thơ không xa lạ với cách mạng, chỉ có điều cách mạng và anh không cùng bản chất. Exênhin là con người nội tâm, dịu dàng, trữ tình- cách mạng thì phơi bày, hùng tráng, đầy thảm họa. Và một thảm họa đã đặt dấu chấm lên cuộc đời ngắn ngủi của nhà thơ.”
(Đột ngột nghe tin Đà Linh từ trần, không thể tin nổi. Ngậm ngùi thắp nén nhang muộn mằn, cầu cho linh hồn bạn siêu thoát, Đà Linh ơi. Nhớ lại một kỷ niệm xưa cùng nhau gặp gỡ với bạn bè, NHN đã ghi lại chân dung của Đà Linh trong ghi chép ấy, tặng hương hồn bạn…-NHN)
Thanh Thảo thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước nhưng đã tạo được giọng điệu riêng ngay từ khi trình làng thi phẩm đầu tiên "Dấu chân qua trảng cỏ". Và chỉ trong vòng 02 năm sau ngày toàn thắng anh tiếp tục gây được sự chú ý trên thi đàn với trường ca "Những người đi tới biển" dài ngót 1.250 câu, góp phần lý giải một cách khái quát cội nguồn sâu xa dẫn đến kết thúc thắng lợi 30 năm chiến tranh Vệ quốc.
Từ dạo quay về làm dân ở Huế, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm - nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, nguyên Trưởng ban Tuyên giáo T.Ư, sống rất lặng lẽ và kín tiếng. “Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ”, ông nói thế khi bị thắc mắc.
Phóng viên (PV): Người đọc luôn thấy ở nhà thơ Thanh Thảo một tinh thần nhiệt huyết và bền bỉ với đề tài LLVT và chiến tranh cách mạng. Thưa nhà thơ, ông có thể chia sẻ điều này?
Xin nói thêm hai việc nhỏ nữa: Thứ nhất: Khi tôi nhờ một bạn trong giới nghiên cứu soát lại và bổ sung giúp các đoạn chữ Hán trong bài này, bạn ấy giúp cho rồi bảo nhỏ với tôi: Thế mà hồi trước ở Viện văn có người nói ông Tr.Th. Mại không biết chữ Hán (!?); nhưng chắc đây là thói quen dèm pha nhau của công chức cùng nhiệm sở mà thôi. Thứ hai: Chắc hẳn bài này và nhiều bài báo khác, không có trong ba tập “Trần Thanh Mại Toàn tập” (Nxb. Văn học, H., 2004) đâu; bởi vậy, có thể đây là lần đầu bạn đọc nó.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.