Triết lý của Trần Tiến rất nghiệt ngã: Sống là phải có "chất người". Với ông, một người không biết yêu, không có lòng tốt và thiếu sự dũng cảm thì dù đang hít thở cũng chỉ là "cái bóng".
Một tuần sau, bài Mặt trời bé con ra đời. Trịnh Công Sơn thì viết Em là hoa hồng nhỏ. Phạm Trọng Cầu có bài Cho con... Bài nào cũng hay, không bài nào hay hơn, thế là... cả ba vẫn phải chia tiền như cũ.
Thế giới đã có dòng văn học chữa lành. Nói về tiểu thuyết của mình, Vĩnh Quyền tâm sự: “Tiểu thuyết là trò chơi lớn trong lĩnh vực văn chương theo nhiều nghĩa”. Có lẽ một trong những trò chơi lớn có ý nghĩa nhân văn của tiểu thuyết là hướng con người về chân thiện mỹ. Và phải chăng đó chính là sự chữa lành kì diệu của văn chương? Viết về nỗi đau nhưng tác phẩm của Vĩnh Quyền đưa người đọc đến những rung cảm thẩm mỹ nhẹ nhàng và những nhận thức sâu sắc. Viết là lan tỏa cái đẹp. Đó là ý nghĩa từ những trang văn của Vĩnh Quyền, một trí thức nghệ sĩ không hề mệt mỏi trên hành trình đi tìm cái đẹp của tự nhiên và tâm hồn con người.
Tháp pháo năm xưa nay đã thành bệ phóng cho tâm hồn, và bản hòa ca ngày ấy vẫn sẽ còn ngân vang mãi, như một minh chứng cho sức mạnh của âm nhạc, thơ ca và nghĩa tình đồng chí cao cả mà nhà thơ Hữu Thỉnh đã dành trọn một đời phụng sự.
- Bắt mạch nỗi đau không phải là một thao tác lâm sàng lạnh lùng, mà là sự lắng nghe những rung động của tâm hồn, nhịp đập của cơ thể bằng nghệ thuật ngôn từ...
Ở tuổi 84, cái tuổi người ta thường gắn với sự tĩnh lặng, ngẫm lại cuộc đời trong ánh hoàng hôn của tuổi tác thì với tác giả Lê Hồng Thiện, tình yêu vẫn là mạch nguồn sống dồi dào, hóm hỉnh, da diết, và đậm chất nhân sinh.
Mãi sau khi anh mất, thơ anh mới được in thành tập gửi tới độc giả. Đọc thơ Phùng Khắc Bắc, đọc kỹ, tôi vừa thương cảm vừa vui mừng. Thương cảm vì cuộc đời anh so với đồng nghiệp cùng lứa có nhiều rủi ro, bất hạnh. Vui mừng vì anh đã gặt hái được những bài thơ hay viết về chiến tranh, về tình yêu và cuộc sống đời thường.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.