Hoàng Nguyên (Trần Anh Kiệt) vĩnh biệt chúng ta, đi vào “Cõi vĩnh hằng”đầu giờ Mẹo ngày mồng 9 tháng 5, Bính Thân (13/6/2016). Hai câu thơ này trong bài thơ “Cõi vĩnh hằng” anh đề ngày 12/6. Như vậy, chỉ đúng chưa đầy một ngày trước khi anh rũ “xác phàm” làm “thiên thần” bay đến “cõi trăng sao” - nơi người vợ hiền anh đang đợi sẵn.
Góc sân và khoảng trời và Đường xa con hát là tập hợp những hoa trái đầu mùa rất ngọt ngào trong đời thơ Trần Đăng Khoa và Đỗ Nhật Nam. Cậu bé Khoa tự tình trên chính đất đai, làng mạc quê nhà còn Đỗ Nhật Nam thì chỉ thực sự bung tỏa cảm xúc khi ở bên kia bán cầu.
Bùi Giáng là người cổ kim có một,ông tài tình và thần tình;vừa tàn nhẫn,quyết liệt,tiêu diệt ,xáo trộn;vừa ngây thơ,hồn nhiên sắp xếp lại từ ngữ tiếng Việt-cả nôm lẫn hán-theo một trật tự tân kỳ,đột ngột,làm nảy sinh một năng lượng hạt nhân về nghĩa,quen mà lạ lẫm dị thường,một năng lượng nhiệt hạch về ý,cuồn cuộn phiêu bồng cơn lũ thi ca "đổ lộn nguyên khê".
Trước cách mạng sống ở Quy Nhơn. Năm 1939, ông ra học tại Hà Nội sau đó vào Sài Gòn làm báo rồi ra dạy học ở Thanh Hóa và Huế. Tham gia cách mạng tháng 8-1945 tại Quy Nhơn. Sau đó ra Huế làm báo Quyết Thắng của Việt Minh Trung Bộ. Trong kháng chiến chống Pháp, làm báo chí ở Liên khu IV, khi ở Thanh Hóa, khi ở vùng bị chiếm Bình Trị Thiên. Hòa bình lập lại, hoạt động ở Hà Nội. Đã đảm nhiệm nhiều công việc: ủy viên thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam. Đại biểu Quốc hội các khóa 4,5,6,7, ủy viên Ban thống nhất của Quốc hội khóa 4 và 5.
Với riêng tôi, Chu Văn Sơn là một trong những “người điểm chỉ”, “người đọc giùm” tài hoa nhất. Chính những bài viết của thầy đã khơi gợi, mở ra trong tôi biết bao điều kì diệu trong thế giới mênh mông và tuyệt đẹp của văn học...
Nói về "Nỗi buồn chiến tranh" bị trượt giải thưởng Nhà nước, nhà văn Bảo Ninh cho rằng nói không buồn thì không đúng, vì ông buồn cả về việc những người bạn không được giải thưởng trong dịp này.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.