Hiện thực cuộc sống và thân phận con người là mối quan tâm thường trực của văn học. Trong văn xuôi đương đại Việt Nam, nhiều nỗ lực cách tân lối viết đã mang đến hiệu quả thẩm mĩ bằng việc cung cấp cho người đọc góc nhìn mới về những gì tưởng như quen thuộc. Phi nhân là một khái niệm của lí luận phê bình văn học phương Tây thế kỉ XX.
Tôi nhớ lại năm 1963, ông Nguyễn Vỹ có cho tôi ba ngàn đồng tiền riêng để tôi in tập thơ đầu tiên Thơ Trần Tuấn Kiệt do Bùi Giáng đề tựa và Nguyễn Trung vẽ bìa.
Ai viết ra những câu thơ thì đều có thể xưng là nhà thơ được. Nhưng một nhà thơ chân chính phải là người sẵn sàng chấp nhận thua thiệt để gìn giữ phẩm giá nhân văn của mình. Nhà thơ theo đúng nghĩa của từ này không bao giờ là “kẻ hủy diệt”. Trái tim thi sĩ phải là trái tim biết chịu đựng những nỗi đau đớn vì người khác. Quang Dũng (1921-1988) là một trong những nhà thơ như thế.
Tiến tới Hội thảo cấp Quốc gia về Nhà báo, Nhà thơ Nguyễn Vỹ (2012-2017) tại Quảng Ngãi - quê hương nhà thơ, từ số này, bichkhe.org xin đăng lần lượt các bài viết về Nguyễn Vỹ đã được công bố.
Hôm nay, đã có đủ chứng cứ để nói rằng: phê phán dịch giả Phan Khôi theo cách đó, là cách làm không công bằng theo lối "dậu đổ bìm leo", và cái án mà ông phải đeo suốt chừng đó năm cho đến tận bây giờ, là một cái án oan!
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.