Có phải đó là điểm mà các nhà khí tượng gọi là mắt bão? Đang hát, đang nhí nhảnh như một con chim ức đỏ, mặt em bỗng lạnh tanh dưới không độ... và anh buồn như con hải mã mồ côi.
Tham luận bằng thơ của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến gửi Ban Tổ chức Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh Đại đoàn kết dân tộc” với sự tham dự của 100 nhà văn trong nước và hải ngoại tại Hà Nội. Ban Tổ chức đã mời nhà thơ Nguyễn Việt Chiến lên đọc tham luận thơ này nhưng vì thời gian còn ít quá nên đã nhường cho một nhà văn nữ ở Pháp lên phát biểu ý kiến (hôm nay 20/10 là ngày Phụ nữ VN).
Vừa rồi trên facebook của nhà văn Nguyễn Đông Thức có status như sau: “Một buổi chiều dạo trên đỉnh núi Phương Mai” (Đôi lời: Nghề báo ngày xưa là một nghề rất được trọng vọng, chớ không như bây giờ nhà báo "lề phải" bị chửi như chó, nào là bồi bút nào là văn nô... Đọc bài này (trích từ cuốn tự truyện Tuấn - Chàng trai nước Việt của nhà văn - nhà báo Nguyễn Vỹ, chủ tạp chí Phổ Thông ở miềnNam trước 1975) cảm thấy hãnh diện về ông già: nhà thơ-nhà báo Hồng Tiêu Nguyễn Đức Huy. Xin cảm ơn bạn Phạm Công Luận đã trích gởi)”.
Khi Hoài Thanh viết bài giới thiệu tác giả Nguyễn Vỹ cùng hai bài thơ Sương rơi và Gửi Trương Tửu trong cuốn Thi Nhân Việt Nam vào Septembre 1941 (nhưng đến 1942 sách mới in xong) thì hai bài thơ này đã sống 8 năm trong đời sống văn học, bởi Nguyễn Vỹ in Tập thơ đầu từnăm 1934.
Nữ bá tước nhà văn Pháp de Ségur (1799-1874) vẫn được coi là một trong những tác giả lớn của văn học thiếu nhi toàn cầu. Suốt một thế kỷ qua, tác phẩm của bà vẫn được trẻ thơ khắp nơi trên trái đất hâm mộ.
Ông Hoài Thanh xuất bản quyển Thi nhân Việt Nam năm 1943 mà mãi 14 năm sau, đến năm 1957 tôi mới được đọc. Quyển sách ra đời trong thời gian tôi ở tù 5 năm, rồi sau đó trong nước có chiến tranh, sách báo không lưu hành được dễ dàng, và tôi hoàn toàn không biết có quyền sách ấy cho đến năm 1957 mới trông thấy nó, lần đầu tiên, do một người bạn cho mượn. Quyển sách đã rách nát hết bìa, chỉ còn trên một trăm trang ruột.
“Anh lỡ môi chạm nơi tiếng yêu vừa bay lên/khát cuồng điên một bờ môi khác” (Thơ Hoàng Đăng Khoa). Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.