Nhà thơ Thanh Thảo tên thật là Hồ Thành Công. Ông là gương mặt thuộc thế hệ vừa tham gia chiến đấu vừa sáng tác tại chiến trường Nam bộ. Ngay từ thời kháng chiến chống Mỹ, Thanh Thảo đã được ghi nhận là một cây bút có giọng thơ riêng biệt, với cách khai thác chất liệu thẩm mỹ mới, tạo dựng nên những hình tượng sâu xa, đào sâu vào cái tôi nội cảm.
Thất vọng làm nảy mầm hy vọng. Vấp ngã tạo bài học cho thành công… Những cặp phạm trù này trong đời sống một con người cũng giống như đi qua bóng tối thì mừng vui khi thấy ánh sáng hiển lộ vậy.
Kawabata Yasunari (1899 – 1972) là nhà văn tài năng, có cuộc đời đặc biệt của Nhật Bản, người đầu tiên đã giành được giải Nobel văn học cho xứ sở của mình.
Cùng sống trong chế độ phong kiến, nhưng hai thi sĩ có niên đại cách nhau tới 1100 năm. Tuy vậy, gần đây, khi đọc lại tiểu sử và tác phẩm của Cao Bá Quát, tôi bỗng nhận ra có nhiều điểm tương đồng/gặp gỡ kỳ lạ về cuộc đời và tác phẩm so với Lý Bạch. Năm nay, nhân vừa tròn 210 năm ngày sinh của Cao Bá Quát, xin được cùng nhớ tới hai ông qua bài viết nhỏ này.
Ông là một trong những nhà thơ Việt Nam đọc và dịch thơ Tây nhiều nhất. Vậy mà giọng thơ Tế Hanh vẫn rất mộc mạc, thật hồn nhiên và với ông, kỹ thuật thơ, dù là kỹ thuật tân kỳ, vẫn không khiến ông quan tâm bằng chính cảm xúc và sự hồn nhiên, đôn hậu…
Rất nhiều người đã đọc tác phẩm của ông. Học sinh nhiều thế hệ đã học những tác phẩm của ông được đưa vào sách giáo khoa. Nhưng những chuyện vui về ông thì còn ít người biết.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.