Gogol – nhà văn với tác phẩm dang dở “Những linh hồn chết”, với vở kịch “Viên thanh tra” được nhiều người biết tới rất rõ. Nhưng, còn có một Gogol khác là Gogol – nhà tư tưởng, hơn nữa là nhà tư tưởng vĩ đại lại ít được biết tới. Song, chính Gogol – nhà tư tưởng lại rất gần và rất cần cho chúng ta hôm nay, trong bối cảnh cần “đánh giá lại giá trị” (F.Nietzsche), văn hóa sống do những phong ba bão táp của thời cuộc.
Nhà văn Tô Hoài là người viết khỏe và viết nhiều thể loại văn chương như: tiểu thuyết, truyện ngắn, ký sự, tiểu luận và kinh nghiệm sáng tác, kịch bản phim... chỉ có thơ thì chưa thấy ông công bố. Nhưng chưa biết chừng, một người đa tài như ông, biết đâu nay mai lại cho ra một tổng tập thơ Tô Hoài cho thiên hạ choáng luôn cả thể (!?)
Cửa có nhiều loại: Cửa gỗ, cửa nhôm, cửa kính, cửa sắt... Cửa dùng để che chắn nhà ngoài, nhà trong, phòng ngủ, đường luồn, bếp núc, nhà tắm... Cửa cũng có lắm kích cỡ, kiểu dáng. Chẳng thế mà người ta đã đặt ra những tên gọi: cửa chính, cửa phụ, cửa lớn, cửa sổ, cửa thật, cửa giả...
Sinh ra và lớn lên trên bán đảo Đông Tác cuối dòng sông Đà Rằng (Tuy Hòa, Phú Yên), chứng kiến những mùa gió quê nhà và cả những “mùa giông tố” của thời cuộc, nhà thơ Phan Hoàng nói, không gian chủ đạo trong thơ anh cũng là một không gian gió, dịu dàng mà hiên ngang, uyển chuyển mà dữ dội. Trong những ngày này, khi Biển Đông dậy sóng, cảm xúc về hồn thiêng sông núi trong lòng anh càng mãnh liệt…
Tôi không thể nhớ tôi chơi với Huân từ hồi nào. Nói là chơi thì có khi cũng không đúng lắm. Vì tôi với Huân khá khác nhau về nhiều thứ: tính tình, sở nguyện lẫn chí hướng. Tôi ham du hí, thích nhậu nhẹt bừa bãi. Huân chỉn chu chăm chỉ, chừng mực, hiền lành. Chơi với Huân thì quả thật là khá nhạt nhẽo, đôi khi tức anh ách vì tính khí ngập ngừng, không ráo riết, trong khi đó tôi thì cứ hơi tí đã sồn sồn lên.
Xương sống của trường ca là truyện, thịt da của trường ca là thơ. Chất thơ trong thơ Nguyễn Anh Nông thường thấy ở câu thơ bảy chữ: Trường Sơn dằng dặc xôn xao nắng/ Mây trắng nghìn năm cứ phập phồng… không mới, không đặc sắc nhưng có duyên…
Ngoài tình cảm yêu quý, trân trọng về tài năng và nhân cách của thi sĩ Á Nam Trần Tuấn Khải, nhiều trí thức văn nghệ sĩ đã đề xuất những vấn đề liên quan tới nghĩa cử tri ân cố thi sĩ Trần Tuấn Khải vì đóng góp đáng kể trong thi ca, nghệ thuật…
Mai Hồng Niên có khả năng khiến những địa danh và những tên tuổi xứ Nghệ trở nên gần gũi, thương mến với tất cả mọi người. Đặc biệt là, thi hào họ Nguyễn Tiên Điền và Truyện Kiều- vốn đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều thế hệ người Việt, đã trở thành nguồn cảm hứng lớn nhất, một thi liệu quan trọng bậc nhất của toàn bộ tập thơ "Quê mình xứ Nghệ".
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.